Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

DÂN TỘC .... THỦ DÂM


Cách đây không lâu, trong một cuộc thi mà kết quả phụ thuộc vào tin nhắn, một chàng ca sĩ đã bị báo chí cho bầm dập về chuyện mua một thúng simcad điện thoại phát không cho fan của mình để họ nhắn tin. Hành động đó được coi là "chơi không đẹp". Lúc đó tui cũng nghĩ, ai có tiền thì thắng, vậy thì thi thố làm chi.
Từ khi Tổ chức NewOpenWorld (trụ sở tại Thụy Sĩ, do tỷ phú Bernard Weber sáng lập) phát động trên toàn cầu cuộc bình chọn 7 kỳ quan mới của thế giới (New7Wonders of Nature), dân tình tứng lừng lựng. Nhiều tổ chức đoàn thể trong cả nước phát động bằng mọi cách, báo chí không phê phán như đã từng phê phán anh chàng ca sĩ trên mà còn đi đầu trong làng cổ súy.
Thiệt thà mà nói, tui là một trong những người đầu tiên click chuột bầu cho Hạ Long ngay tại... London (lúc đó báo tôi làm Duyên dáng Việt Nam bên đó, buổi tối anh em mới bày ra chuyện này). Tui cũng đã từng tổ chức cho sinh viên bầu rất chi rầm rộ.
Bầu là do thể diện của dân tộc nhưng trong bụng tui thấy không thoải mái bởi hai điều, một là, như bà Tôn Nữ Thị Ninh nói, Hạ Long đã được UNESCO công nhân là Di sản Thiên nhiên Thế giới, bây giờ lại dự vào cuộc bầu chọn của một tổ chức ở Thụy Sĩ do một cá nhân sáng lập không khác nào một cô đã đoạt vương miện hoa hậu Việt Nam lại về dự thi...hoa hậu tỉnh; hai là, do cái chuyện tổ chức phong trào bầu chọn, tui thấy có cái chi đó không công bằng trong cuộc chơi này. Có người cả đời không biết cái nào ra cái nào cũng bầu chọn cho hết trách nhiệm.
Thế nên mới nghĩ đi nghĩ lại, đôi khi cùng một vấn đề nhưng người này làm thì cho là sai, người kia làm lại tính vào thành tích, chẳng biết thế nào mà lần cả.
Nhưng mà đã trót dự thi rồi thì phải thi đến nơi đến chốn không thì bẽ mặt, nên bà con nhanh tay lên, giúp hoa hậu Quốc tế trở thành hoa hậu Thụy Sĩ, hoa hậu Việt Nam thành hoa hậu tỉnh!

PHỤT TINH TỰ SƯỚNG


Khi Lý Nhã Kỳ xuất hiện với hình ảnh Vịnh Hạ Long trước...ngực, hẳn nhiều người đã bất giác mỉm cười khi nhớ lại đoạn tiểu thư Julie "ôm đến chết" viên đại tá Pirot trong vở kịch phát hình trực tiếp "Đại tướng Võ Nguyên Giáp và bản giao hưởng Điện Biên". Bấy giờ, khi đoạn phim "lộ ngực khủng" được post lên youtube, đã có lời bình rằng Đại tá Pirot ăn hai trái bom đó thì chết là đúng rồi. (Trả lời phỏng vấn sau đó, người đẹp "thanh minh": Với những người có số đo vòng 1 lớn tự nhiên không chỉnh sửa như tôi thì mặc gì cũng bị lộ ngực").
"Bom đạn" như thế, ăn nói như vậy, làm đại sứ du lịch là đúng rồi. Và dù Cục trưởng Cục hợp tác quốc tế Nguyễn Văn Tình khăng khăng rằng "Chẳng điên mà dùng Lý Nhã Kỳ để gây Scandal"- nhưng rõ ràng, người đẹp đã có vai trò quan trọng trong việc kêu gọi cổ vũ cho Vịnh Hạ Long.
Đơn giản là vì cô quá gợi tình. Và đẹp thì không bao giờ là lỗi cả.
Bởi thế, bỏ mặc những cảnh báo "cả quốc gia đang bị lừa", hẳn nhiều đấng mày râu sẵn lòng nhắn tin Halong gửi tới 147 (Nhưng chắc là để vote cho nụ cười Lý Nhã Kỳ chứ không phải vì yêu nước). 630 đồng/tin nhắn. Mất nửa cốc trà đá mà vote được cho người đẹp "vòng 1 lớn tự nhiên không chỉnh sửa", nhân tiệnđất nước có được cái danh, dù hão, kể như chả vấn đề gì.
Trò tự sướng, còn gọi là thủ dâm, ở mình giờ có khi lại là một lối thoát hay khi người ta chẳng biết tự hào về cái gì, hoặc giả như trong bối cảnh bị cuộc sống với những khó khăn chật vật thường ngày tát cho đến tối tăm mặt mày.
Nhưng đến sáng nay, đọc hai bản tin TTX về chuyện Hạ Long thì lại thấy thương thương họ Lý.
Đầu tiên là TT&VH với một bản tin về chuyện người nhắn tin bầu chọn nhiều nhất. Anh này tên Hoàng. Ở Đà Nẵng. Làm thợ cơ khí. Dùng điện thoại cào. Nghèo. Theo TT & VH thì anh này cầm số tiết kiệm, khoảng hơn 7 triệu đồng, ra cửa hàng điện thoại nhờ nhắn tin bầu chọn cho Vịnh Hạ Long. "Lý do anh Hoàng nhắn tin nhiều vì vịnh Hạ Long quá đẹp và “Tôi quá yêu Hạ Long. Thế thôi”. Người đàn ông nghèo này đã đốt sạch khoản tiền tiết kiệm 7 triệu khi "bắn" tới 11.601 tin nhắn bầu chọn.
Còn đây là VTC: Cứ thế, anh Hoàng nhắn tin bình chọn cho vịnh Hạ Long. Hết tiền, anh lại nạp. Mỏi mắt, đau tay vì tin nhắn, anh Hoàng lại nghĩ ra cách làm sao nhắn thật nhanh, thật đơn giản. Chỉ trong gần 1 tháng, anh Hoàng đã nhắn gần 12.000 tin nhắn bầu chọn cho Vịnh Hạ Long bằng chiếc điện thoại Nokia 5130 từ số máy 0975695***... Đầu tháng 11, khi để dành được số tiền cũng khá với ý định sẽ mua quà sinh nhật con gái tròn 5 tuổi vào ngày 9/11 sắp đến. Nhưng tiền trong tài khoản điện thoại hết do nhắn tin quá nhiều, lương thì chưa nhận nên anh Hoàng lấy luôn tiền mua quà cho con nạp thẻ điện thoại rồi…hướng Hạ Long mà nhắn.
TT & VH dẫn lời Hoàng "dọa" anh sẽ còn tiếp tục "bắn". Thế mới kinh.
Vài tiếng sau đó, vietnamplus đưa tin: Lượng tin nhắn bầu chọn cho Vịnh Hạ Long tăng đột biến, từ 7, lên gần 9 triệu.
Với sự nhanh nhạy và sáng tạo của các nhà báo, chưa biết chừng ngày mai sẽ lại có hàng loạt bài viết về những cậu học sinh yêu nước nhịn tiền game để bầu chọn cho Hạ Long. Hay những cụ hưu bán nhà xua con ra đường để lấy tiền "bắn tin". "Đơn giản vì Hạ Long quá đẹp. Thế thôi".
Nghi ngờ "tình yêu nước" và "lòng tự hào dân tộc", đặc biệt là xúc phạm đến việc tiêu tiền của những người nhắn tin thì dứt khoát là bá đạo. Cười nhạo chuyện hơn 11 ngàn tin nhắn quả thực cũng là phường... kiết lỵ. Tuy nhiên, khi "Câu chuyện anh Hoàng", một người không biết dùng Internet- được đưa lên báo, chỉ thấy hiển hiện sự lạm dụng niềm tự hào dân tộc của dân chúng.
"Cộng đồng Việt là một cộng đồng mặc cảm". Sự tự ti đôi khi khiến người ta thủ dâm với những cái danh, dù hão. Nhưng cũng không thể vì thế mà xui nhân dân ăn cứt gà sát.
Câu chuyện chưa dừng lại ở đây bởi Quảng Ninh vừa quyết định treo thưởng cho những người nhắn tin. Theo đó, hễ thuê bao nào nhắn trên 100 ngàn tin sẽ nhận thưởng 10 triệu. Thuê bao nào 1 triệu tin nhận thưởng 20 triệu. Đặc biệt nhất, thuê bao nào trên 10 triệu tin sẽ nhận thưởng 30 triệu.
Vừa mấy hôm trước, cả hăm mấy "kỳ quan" mới có hơn trăm triệu tin nhắn, thế mà giờ Quảng Ninh treo thưởng cho 1 thuê bao với con số 10 triệu tin. Không biết khi đưa ra hình thức cột mỡ này, quan chức Quảng Ninh có sờ lên tai?
Vì đất nước, có thời những bà Mẹ Thứ đã hy sinh đến những đứa con cuối cùng. Nhưng rất khó để có những "anh Hoàng" nhắn đến cả triệu cái tin, tiêu đến cả gia tài vì những cái danh hão được kích động dưới danh nghĩa yêu nước hay tự hào dân tộc.
Thật khó có thể nhịn chửi bậy trước chuyện treo thưởng cột mỡ của Quảng Ninh bởi khi vận động nhân dân chí ít cũng cần tối thiểu sự tôn trọng chứ không thể cứ mặc định họ cũng kêu ò ò như mình.
Với giá bèo nhất 630 đồng/tin nhắn của đầu số 147 thì 10 triệu tin nhắn sẽ không còn chỉ là 1 cuốn sổ tiết kiệm. Con bò cũng có cách lựa chọn khác để bớt ngu đến mức vô đối như những người nhắn tin lấy thưởng.
Và giả dụ ai đó yêu nước đến nỗi nhắn đến 10 triệu tin nhắn thì dứt khoát buông máy cái là vào thẳng Trâu Quỳ.
Người điên cũng có cách lựa chọn khác còn để được coi là điên bình thường.

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Thơ của cụ Nguyễn Khuyến và Tú Xương

CHỪA

Những lúc say sưa cũng muốn chừa
Muốn chừa nhưng tính lại hay ưa
Hay ưa nên nỗi không chừa được
Chừa được thì ông cũng chẳng chừa.
                                                     
                                                       Nguyễn Khuyến


BA THỨ LĂNG NHĂNG

Một trà, một rượu, một đàn bà
Ba thứ lăng nhăng nó quấy ta
Chừa được cái nào hay cái ấy
Có chăng chừa rượu với chừa trà.

                                                    Tú Xương

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

Chế Linh và "văn hóa hòa hợp"


Báo chí trong nước hôm nay đồng loạt đưa tin Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội rút giấy phép biểu diễn của chương trình ca nhạc "Chế Linh 30 năm tái ngộ. Chắc nhiều người hâm mộ Chế Linh đang thất vọng với quyết định này, vì họ sẽ không có dịp nghe anh chàng ca sĩ lính chê biểu diễn.
Giới nghệ sĩ Việt Nam có lẽ là một trong những nhóm người gặp nhiều khó khăn nhất trên thế giới. Trước đây, khi Việt Nam chưa đổi mới hay sau đổi mới một thời gian ngắn, hầu như không có văn nghệ sĩ phía Việt Nam sang bên này, hoặc văn nghệ sĩ bên này về thăm Việt Nam. Trong bối cảnh đó, một tạp chí văn học ra đời có tên là Hợp Lưu, do Họa sĩ Khánh Trường làm chủ bút là một cái mốc đáng chú ý. Như tên gọi, chủ trương của tạp chí là hòa hợp và giao lưu, đăng những công trình sáng tác và bình luận văn học của giới văn nghệ cả trong lẫn ngoài nước. Tôi rất thích tạp chí này, và là một độc giả lâu năm, ngay từ những số đầu (và nay thì đọc ké trên mạng). Tạp chí có nhiều cây bút nổi tiếng trong và ngoài nước đóng góp nhiều bài biên khảo và sáng tác văn học có giá trị. Trong số các tác giả đó phải kể đến Đỗ Minh Tuấn, Hoàng Ngọc Hiến, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Mộng Giác, Vũ Ngự Chiêu, Đặng Tiến, Trần Vũ, Nhật Tiến, v.v. Ấy thế mà vẫn có những người cực đoan ở ngoài này chỉ trích rằng Hợp Lưu là “tạp chí Việt Cộng”, rằng Khánh Trường là người cộng sản! Còn ở trong nước thì chắc chắn Hợp Lưu không được lưu hành. Nhưng Hợp Lưu vẫn tồn tại và vẫn chuyển tải những sáng tác có giá trị cho người thưởng lãm.
Đó là giới văn nghệ sĩ, còn giới ca sĩ Việt Nam cũng chẳng lấy làm may mắn. Một thời gian dài, Việt Nam tồn tại hai dòng tân nhạc. Dòng tân nhạc hải ngoại là dòng nhạc miền Nam trước 1975 kéo dài, và dòng nhạc trong nước. Trong khi trong nước thịnh hành “nhạc đỏ”, nhạc hùng, nhạc chiến thắng, thì ngoài này là dòng nhạc tình (có người gọi là nhạc vàng), nhạc lính, nhạc chống cộng, và nhạc than thở cuộc đời tị nạn. Trong thực tế, dòng nhạc miền Nam trước 1975 vẫn tồn tại trong công chúng cả nước cho đến nay dù rất nhiều ca khúc không được chính thức cho phép trình diễn. Thử đi một chuyến xe đò miền Tây thì sẽ biết những ca khúc do Chế Linh, Phi Nhung, Trường Vũ, v.v. ca phổ biến như thế nào. Rồi đất nước mở cửa, ca sĩ trong nước có thể ra ngoài này trình diễn, và ngược lại ca sĩ ngoài này về Việt Nam làm những show nhạc hoành tráng. Có người về hẳn Việt Nam sinh sống và mở phòng trà. Ấy vậy mà thỉnh thoảng đây đó vẫn có một số người cực đoan biểu tình, chống phá, thậm chí hành hung ca sĩ bên nhà sang đây trình diễn. Còn ca sĩ ngoài này về bên nhà trình diễn thì phải chịu sự kiểm soát chặt chẽ của giới chức trong nước. Nhiều ca khúc trước 1975 vẫn còn bị cấm không cho lưu hành (dù trong thực tế thì người ta ca hát đầy đường). Thế mới biết muốn đem tiếng ca và niềm vui cho mọi người mà xem ra không đơn giản chút nào.
Mấy năm gần đây, đọc tin tức và biết nhiều ca sĩ về nước trình diễn tôi cũng mừng. Những ca sĩ tôi từng ái mộ như Lệ Thu, Họa Mi đã được khán giả trong nước chào đón nghe nói nồng nhiệt. Những ca sĩ từng có thời vang danh ở miền Nam như Tuấn Ngọc, Đức Huy, Hương Lan, Thanh Tuyền, Giao Linh, Phương Dung, Khánh Hà, hoặc những ca sĩ mới “nổi” sau 1975 như Tuấn Vũ, Trường Vũ, Phi Nhung, Ý Lan, Gia Huy, Quang Lê, v.v. cũng lần lược về Việt Nam trình diễn và được khán giả ủng hộ nồng nhiệt. Nhớ hôm tôi đi giảng ở ĐH Y Hà Nội, đi trên đường thấy những pano quảng cáo show nhạc của Quang Lê một cách rầm rộ ngay trước cổng trường, tôi hỏi tài xế ở đây có người biết Quang Lê à, thì anh nói “Ối giời ơi, tất cả các DVD của Thúy Nga, Asia, Vân Sơn đều có bán đầy đường bác ạ”, nói rồi anh chỉ ngay cái quán gần trường nói “Đấy, trong đấy bác muốn mua DVD nào cũng có”. Tôi thì không phải là fan đặc biệt của những dòng nhạc của Quang Lê, Tuấn Vũ, hay Chế Linh, nhưng thú thật tôi thấy mừng khi có nhiều ca sĩ về nước làm show, và nhiều ca sĩ trong nước sang đây biểu diễn. Mừng vì tôi nghĩ cuối cùng thì sự hòa hợp, hòa giải đang thành sự thật.

Live show Chế Linh được quảng bá rầm rộ - Ảnh: CTV Thanh Niên
Mới đây nhất là show nhạc hoành tráng của Chế Linh ở Hà Nội. Dù thích hay không thích Chế Linh thì ai cũng công nhận anh có nhiều fan trung thành. Chế Linh không chỉ là ca sĩ mà còn là người viết nhạc. Biết tiếng anh từ những năm trong thập niên 1970s, nhưng mãi sau 1975 tôi mới biết anh là người Chăm, với tên thật là Chà Len (Jamlen). Năm nay anh đã 69 tuổi, và đã có một sự nghiệp ca hát 50 năm. Những bài làm nên tên tuổi của anh thì đếm không xuể, nhưng chắc phải kể đến những bài “tủ” như Thành phố buồnĐêm buồn tỉnh lẻÁo em chưa mặc một lầnĐêm nguyện cầu, Lời kẻ đăng trình, Mai lỡ đôi mình xa nhau (nổi tiếng khi hát với Thanh Tuyền)Nói tóm lại, nhạc anh trình diễn là dòng nhạc mà có người nói một cách không tử tế mấy là nhạc sến. Thật vậy, có thời nhạc sến được hiểu là đồng nghĩa với nhạc Chế Linh. (Quan điểm của tôi về dòng nhạc này đã được trình bày trong một bài viết Bàn về nhạc sến). Chế Linh hát nhiều nhạc lính và có khi người ta hiểu lầm anh là lính (nhưng trong thực tế anh chưa từng đi lính). Tuần qua, đọc báo mới biết anh đã về Việt Nam làm một show nhạc gây ấn tượng trong lòng người mộ điệu. Chương trình nhạc thấy có các ca sĩ nổi tiếng như Sơn Tuyền, Hương Lan, Thái Châu, Tuấn Ngọc, Mạnh Đình, cùng với MC Kỳ Duyên và Đức Huy. Nói như thế để thấy rằng sự hiện diện của Chế Linh và đồng nghiệp hải ngoại của anh ở Hả Nội là một biểu tượng đẹp cho sự hòa hợp hòa giải dân tộc.
Thế nhưng cái nỗi mừng đó chợt khựng lại khi hôm nay nghe tin show nhạc "Chế Linh 30 năm tái ngộ bị rút giấy phép. Chẳng hiểu nguyên nhân gì mà show nhạc bị rút giấy phép, nhưng đọc qua báo chí thì thấy những lí do có vẻ … cỏn con quá. Chẳng hạn như một lí do được viện dẫn là Sở cấp giấy phép tên chương trình là "Liveshow ca sĩ Chế Linh”, còn nhà tổ chức thì để là"Chế Linh 30 năm tái ngộ”! Tôi nghĩ lí do này có cái gì ... kì kì. Chế Linh về Việt Nam biểu diễn sau 30 năm vắng bóng, thì chương trình nhạc được quảng cáo là "Chế Linh 30 năm tái ngộ” cũng chẳng có gì sai. Thật ra, danh xưng chương trình đó còn hay hơn và thuần Việt hơn là cái tên nửa Tây nửa ta “Liveshow ca sĩ Chế Linh” (đúng ra là live show chứ, nhưng sao không gọi là nhạc sống cho xong). Còn lí do thứ hai Sở viện dẫn là có 11 bài không có trong danh mục được phổ biến của Bộ VH-TT-DL, nhưng không biết 11 bài gì. Mà cũng lạ, chương trình nhạc là ngày 12/11, vậy sao Sở không làm việc với nhà tổ chức rút lại 11 bài đó mà lại rút giấy phép trình diễn. Sự việc rút giấy phép này gửi một tín hiệu đỏ làm cho giới nghệ sĩ hải ngoại dè dặt hơn khi về Việt Nam ca hát, và là một cái cớ cho những người chống đối các ca sĩ về nước biểu diễn nói “Đó, chúng tôi đã nói rồi”. Nhạc sĩ Phạm Duy có lần nói rằng sau chiến tranh, âm nhạc là phương tiện hòa hợp hòa giải dân tộc tốt nhất, và tôi thấy cũng đúng. Thế nhưng ở đâu thì câu đó đúng, chứ ở nước ta thì chỉ đúng có điều kiện. Thật đáng tiếc!
(Chép từ:   nguyenvantuan.net  )