Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Phà Thủ Thiêm ngày kết thúc sứ mệnh lịch sử

Sau một thế kỷ tồn tại, cuối tháng 12/2011, nhiệm vụ lịch sử của bến phà Thủ Thiêm sẽ chấm dứt. Hình ảnh con phà hàng ngày lầm lũi đưa khách sang sông chính thức khép lại. Một chút ngậm ngùi thoáng hiện về trong tâm thức những người đã nhiều năm gắn bó với Sài Gòn... 
Lịch sử một bến phà

Hiện chưa có tài liệu nào có thể khẳng định chính xác thời điểm ra đời của bến đò và sau này là bến phà Thủ Thiêm.

Nhưng qua các trang tư liệu còn ghi lại, bến đò Thủ Thiêm xuất hiện vào khoảng năm 1912. Như vậy, tính đến ngày 31/12/2011 ngày chấm dứt hoạt động, tuổi thọ của bến đò (phà) Thủ Thiêm vừa chẵn 100 năm.
Con phà Thủ Thiêm.
 
Theo Đại Nam nhất thống chí, một quyển sách địa lý được soạn bằng chữ Hán dưới triều Tự Đức có đoạn viết về vùng đất Thủ Thiêm: “Ở thôn Giai Quý, huyện Nghĩa An có chợ tục gọi là Cựu Thiêm; trước chợ có sông Bình Giang, đối diện tỉnh Gia Định. Tàu biển, thuyền sông tấp nập, dân sở tại làm nghề chở đò ngang, đò dọc và theo dòng nước đem bán thực phẩm như cá, thịt, rau, quả”.
Huyện Nghĩa An, nay là quận 2 và quận 9. Sông Bình Giang tức sông Sài Gòn. Như vậy, có thể nói trước thời Tự Đức nơi đây đã có hoạt động của một bến đò.

Về địa danh Thủ Thiêm, theo từ điển địa danh Sài Gòn, Thủ Thiêm là một địa danh có từ cuối thế kỷ 18. Thủ có nghĩa là đồn canh, về sau để chỉ chức vụ người đứng đầu một thủ. Thiêm có lẽ là tên người đứng đầu thủ đó.
Chính quyền thời đó đã cho lập đồn binh Thủ Thiêm để kiểm soát việc đi lại trên sông Sài Gòn và để phòng thủ cho khu vực trung tâm. Về sau tên gọi Thủ Thiêm được đặt cho vùng đất này.

Ngoài sự xuất hiện của chợ Thủ Thiêm trong thời gian sơ khai còn có nhiều đình, chùa, miếu thờ của cư dân Thủ Thiêm quây quần xung quanh trục đường chính nơi có bến phà. 
Từ những tư liệu cho thấy, vùng đất Thủ Thiêm đã được khai khẩn từ thế kỷ 18 nhưng mãi đến đầu thế kỷ 20 khi bến đò Thủ Thiêm xuất hiện khu vực này mới trở nên đông đúc, mà dấu tích còn lại chính là những đền thờ, miếu, chùa chiền có mốc xây dựng vào thời gian này.

Hình ảnh trước đây khi phà còn đông khách.
 
Nhiệm vụ của những chuyến đò, chuyến phà Thủ Thiêm là nối liền hai bờ đông tây sông Sài Gòn. Đứng tại bến Bạch Đằng (nay là đường Tôn Đức Thắng) nhìn sang bên kia nhiều năm trước vốn là vùng lau sậy.
Cư dân nơi này thưa thớt từ các địa phương khác đến đây khẩn hoang chủ yếu sống dọc theo sông tập trung thành một quần cư rồi sau đó hình thành xã An Lợi Đông thuộc quận Thủ Đức.
Nông nghiệp vùng này không phát triển nên một số ít người dân chủ yếu sống nhờ vào những con tàu viễn dương qua lại trên sông. Số đông còn lại, hàng ngày vượt sông để vào thành phố mưu sinh bằng đủ các ngành nghề. Nhu cầu đi lại ngang sông trở nên cần thiết...

Lúc sơ khai, những chuyến đò ngang qua lại trên sông dùng sức người, chèo bằng tay là chính. Dần dần theo tiến hóa, sức người được thay thế bằng máy đuôi tôm mà chủ yếu dùng máy nổ hiệu Kholer.
Những chuyến đò như thế chòng chành, mỏng manh chở khoảng 10 người thường xuyên xảy ra những tai nạn thương tâm. Đến khoảng thập niên 60, khi xí nghiệp đóng tàu Caric thành lập, hai chiếc phà có trọng tải 20 tấn (còn gọi là phà hột vịt) được hình thành.
Từ đó bến phà Thủ Thiêm (còn gọi là bến Cây Bàng) chính thức nhận nhiệm vụ đưa khách sang sông cùng song hành với những chuyến đò ngang. Song song với bến phà, trong khu vực Thủ Thiêm còn có nhiều bến đò được phép hoạt động, trong đó có bến đò An Lợi Đông.    
Em bé bán vé số này giờ đã tìm đường khác mưu sinh.
Anh công nhân uể oải nghĩ đến ngày không còn phà Thủ Thiêm.
Bác lái phà tìm quên qua trang báo.
 
Trước 2009, sau khi nhiều bến phà ở các địa phương giải thể vì xây dựng cầu, một số phà có trọng tải lớn được điều chuyển về cho bến phà Thủ Thiêm. Lúc này lượng khách sang sông mỗi ngày lên đến 45.000 người. 
Con số này không thể tồn tại lâu hơn bởi sự xuất hiện của cầu Thủ Thiêm đã giảm đáng kể chỉ còn 9000người/ngày. Gần đây, ngày 20/11 hầm Thủ Thiêm đưa vào họa động đã khiến cho phà trở nên vắng lặng.
Đóng cửa bến phà vì vắng khách là điều không thể tránh khỏi nhưng điều ai cũng phải thừa nhận, nhờ có những con phà đưa khách nối 2 bờ đông tây sông Sài Gòn đã giúp cho vùng đất quận 2 ngày nay phát triển không ngừng.

Ngậm ngùi chia tay  

Chấm dứt nhiệm vụ của bến phà Thủ Thiêm, những con người đã nhiều năm gắn bó nơi đây không khỏi chạnh lòng.

Quân số hiện nay của bến phà có 44 lao động, trong đó có thuyền viên và nhân viên phục vụ trên phà cũng như tại bến. Tất cả những con ngưòi này đều thuộc sự quản lý của công ty TNHH một thành viên cầu phà TP.HCM.
Đường vào bến phà phía quận 1 vắng vẻ.
Phía quận 2 cũng không khá hơn.
 
Phà Thủ Thiêm ngừng hoạt động, việc làm của họ cũng bước sang một bước ngoặc khác. Họ sẽ được chuyển về phà Cát Lái. Cũng có thể về phà Bình Khánh hoặc được điều chuyển về trung tâm quản lý hầm Thủ Thiêm.
Không một ai mất việc, không một ai phải bận lòng với cuộc mưu sinh, nhưng tất cả đều chung một tâm trạng, quyến luyến một bến phà mà cả một đời người đã gắn bó với nó.

Chúng tôi có mặt tại đây vào những ngày cuối cùng của bến phà. Phòng vé vắng lặng. Những công nhân phục vụ ngồi đưa mắt lãng đãng về một nơi xa xăm. Đường vào bến trống trơn. Cổng vào phà không ai buồn đóng.
Thỉnh thoảng một vài người đi xe đạp, gánh hàng rong chậm chạp, nặng nề bước tới. Có lẽ họ là những người khách cuối cùng của con phà Thủ Thiêm.

Đến bây giờ, chỉ còn hai chiếc phà nhỏ hoạt động cầm chừng cho đến ngày cuối cùng. Khác hẳn khi xưa, phải rất lâu mới có một chuyến tách bến nhưng trên phà vẫn lác đác vài người.
Những người bán hàng rong trên phà, những đứa bé, ông già bà lão bán vé số cũng không còn. Chúng tôi hỏi một anh công nhân cầm dây neo ở đầu mỏ bàn đò về số phận của những mảnh đời hẩm hiu đó. Anh cho biết phà vắng khách thì số người này cũng dần chuyển hướng mưu sinh.
Có thể họ đến một địa phương khác, có thể họ chuyển phương cách làm ăn mới phù hợp hơn. Bám lấy con phà này rồi để chết đói cả nút sao?
 
Cổng vào không một người khách. Các bác tài xe ôm buồn bã.
Bến xe ôm phía quận 1 trùm mền cho xe.
 
Phà cập bến quận 2. Khách trên phà uể oải nặng nề lê bước chân. Bến phía bên này cũng không khác hơn bên kia. Cũng vắng vẻ đìu hiu.
Bến xe ôm ở hai đầu phà đang đối diện với nguy cơ tan đàn xẻ nghé. Anh Trần Văn Sửu, người có thâm niên chạy xe ôm ở đầu bến quận 1 than thở: “Khách của mình chủ yếu là khách đi phà. Phà đóng của có nghĩa là mình không còn khách. Các anh em đang tính mỗi người một phương tìm nơi khác may ra còn có chén cơm”.

Con phà qua sông Sài Gòn vốn là hình ảnh đặc trưng của thành phố. Đã từ bao nhiêu năm nay, hình ảnh con phà Thủ Thiêm luôn trong mắt người dân và những người yêu mến Sài Gòn. Mất đi hình ảnh này, dường như Sài Gòn mất đi một nét đẹp cổ xưa.
Vì thế, Ban giám đốc Công ty TNHH một thành viên quản lý cầu phà TP đã có phương án trình cho UBND TP. Theo phương án này là mở bến thủy nội địa tại bến Bạch Đằng (Q.1) để phục vụ nhu cầu vận chuyển hàng hóa và hành khách đi lại trên sông Sài Gòn.
Có như vậy, hình ảnh con phà Thủ Thiêm được tiếp tục hiện diện làm công việc nối đôi bờ. Với phương án này sẽ có 30 người chủ yếu là đội ngũ thuyền viên sẽ được giữ lại. Những lao động còn lại sẽ chuyển sang công tác khác. Nếu không được phép mở bến thủy nội địa, toàn bộ 44 công nhân này sẽ được bố trí công tác ở những đơn vị phù hợp.

Được biết, hiện nay Sở Giao thông vận tải thành phố đang xem xét đề nghị này. Tuy nhiên, cách thực hiện làm sao để làm tăng vẻ đẹp của thành phố và lưu giữ được hình ảnh con phà xuôi ngược hàng ngày trên sông Sài Gòn mới là vần đề cần được lưu tâm.

Trần Chánh Nghĩa
(Bài trên  vietnamnet.vn )

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

VIẾT NHẢM

Người Việt Nam lạ thật. Luật đưa ra thì không bao giờ chấp hành, nếu có thì cũng chỉ là đối phó. Cụ thể là vấn đề giao thông, người dân chấp hành một cách nửa vời. Nếu có cảnh sát giao thông thì nghiêm chỉnh lắm cứ như là một công dân tốt chấp hành nghiêm chỉnh luật lệ. Nhưng nếu không có cảnh sát thì mạnh ai nấy chạy, chả có nhường nhịn thằng nào cả, chạy các kiểu theo ý thích rồi vượt đèn đỏ như thường.

Thế nên tai nạn giao thông và số người ngủm củ tỏi vì tai nạn giao thông sẽ không bao giờ giảm cả. Mẹ kiếp, nó không tăng lên là phúc ba đời lắm rồi.


LÀM ĐĨ


Mỗi con đĩ đều có một lý do vào nghề của riêng mình. Một lý do để khóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước. Một lý do có thật hoặc một lý do ảo nào đó. 


Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Nó cần tiền và nó biết, khó có cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như nghề này. 


Nó coi đó là một nghề, và không hề xấu hổ về cái nghề đang làm. 


Nhưng lý do của nó lại là... 


Gia đình nó có "truyền thống" như vậy! 

Mẹ nó sinh nó ra mà thậm chí bà còn không biết nó là sản phẩm của lần quan hệ với người đàn ông nào. Sinh ra như một sai lầm nghề nghiệp. Sau khi sinh nó ra, mẹ nó không còn sinh nở được nữa. Nếu đối với những người phụ nữ khác thì đó là một sự đau xót, nhưng với mẹ nó thì là một niềm vui. Một mình nó bà ta đã quá đủ ngán ngẩm rồi. Nó lớn lên trong sự thiếu thốn, thiếu cả tình cảm của mẹ, và cả vật chất. Nhưng xui xẻo thay nó vẫn xinh đẹp. Nó không xấu xí. Đàn bà có vốn tự có để bán trinh tiết, thể xác, đàn bà đẹp lại có càng nhiều thứ để mài mòn. Nó chưa từng yêu, 20 tuổi chưa từng hiểu yêu một thằng đàn ông sẽ có mùi vị gì? Hay tất cả chỉ là mùi thể xác hoà lẫn trong cái vị mặn mồ hôi nơi đầu lưỡi mỗi khi quan hệ để được trả tiền. Học hành không đến nơi đến chốn, 15 tuổi đã bỏ học và làm nghề cùng với mẹ. Nó chẳng thể cho mình một cái nghiệp để kiếm tiền dễ hơn! 


Vậy là nó chấp nhận cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng chảy xuôi chiều.


5 năm trôi qua, có đủ để một con đĩ an phận phải chấp nhận số phận hay bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình? Người ta tự hào khi kế thừa một truyền thống, còn nó, có nên đau xót khi phải đi theo một lối mòn?


Con người có những lựa chọn và nó biết cái nghề nó đang làm không phải là một sự lựa chọn tốt nhất cho một thứ việc làm. Nó chui vào một góc và bắt đầu khóc. Lần đầu tiên nó nức nở về số phận của mình, đã không chèo lái được cuộc đời, mặc nước xuôi chiều cuốn trôi. Phải chăng nó đã sai rồi sao???? Những lần đi khách không phải lần nào cũng dễ dàng, chưa kể công an, bảo kê và bọn dắt mối hành hạ. Chưa kể những khách hàng khiếm nhã. Như người ta vẫn nói, có thằng nào đi "đá phò" là thằng đàn ông tử tế đâu? Nó đôi khi bị khách đánh đập. Những thằng đàn ông vẫn bạo lực như vậy khi làm tình.


Có hôm, nó lết dậy trên giường mà không sao bước đi được, cảm giác thân thể rã rời, phần dưới đau nhức không thể tả... 


Lại một ngày trôi qua của một con phò với tai nạn nghề nghiệp đây mà. Nó cười. Cười lớn dần. Rồi trong tiếng cười vỡ vụn ấy, giọt nước nào đó lăn ra từ hai khoé mi.  Lần đầu tiên trong đời, nó cười mỉa mai cái nghề và cái thói đời này. 


Nó sẽ từ bỏ. 


Nó không muốn chịu cái sự đau đớn trên thân thể thiếu nữ, không muốn chịu cái sự nhục nhã ngày nối ngày thế này nữa.


Nhưng... 


Ai cho nó sự can đảm để bỏ nghề??????? 


Ai???? 


Xã hội này là nơi rất dễ dàng cho sự bắt đầu, nhưng lại quá khó khăn để kết thúc.... 


Nó quyết định đi tìm người đàn ông của mình, một người đàn ông mà như bao phụ nữ trên đời này vẫn có, ít nhất một người. Người đàn ông yêu nó. Yêu nó để nó yêu chứ không phải yêu nó như yêu một con phò.


Nó bắt đầu vẽ ra cái ảo tưởng cho đời mình. Một điểm sáng le lói có thể bước tới từ đâu đó ở phía những người đàn ông tử tế kia, không phải những khách hàng của nó.


Nó thay đổi nhiều, đi khách ít hơn, mặc cho bọn dắt mối cằn nhằn, cay nghiệt chửi bới, cùng với bảo kê liên tục đe doạ. Phải liều lĩnh.  Ai đó, đâu đó hay trong một bộ phim nào đó đã nói vây.


Cho đến khi nó quyết định bỏ nghề. Dù sao nó cũng chẳng có ràng buộc gì với cái nghề này, ngoài một từ "truyền thống" xót xa.


Như tất cả những con cave bỏ nghề  khác, đều chịu đựng những cái nhìn mỉa mai của "đồng nghiệp" và sự quấy rầy của quá khứ. Nhưng thời gian sẽ làm mọi chuyện trôi qua. Nó cắn răng chịu đựng với ý nghĩ đó và cố an ủi mình với mơ ước về một người đàn ông sẽ đến.


Phải là một đứa con gái trong sạch mới xứng đáng với một người đàn ông như thế. 


Khi con người ta đã thay đổi những ước mơ về hạnh phúc xa vời, thì nó thật buồn cười chỉ có một mong ước bình thường không xa xôi là được yêu dù chỉ một lần thôi.


Nó bắt đầu thói quen đi xem film một mình, đọc sách thường xuyên và tìm hiểu những công việc khác, trên báo. Rồi nó tìm được một công việc ở một quán cafe, bồi bàn. Nó hài lòng với công việc đó. Cố gắng tẩy rửa và lau chùi quá khứ của mình. Thay đổi tất cả. Thuê một căn phòng trọ nhỏ ở nơi mới. Dùng một số điện thoại mới. Thường xuyên ra đường không trang điểm chứ không loè loẹt như xưa. 


Mọi thứ thay đổi đến chóng mặt và khó khăn cũng nhiều đến chóng mặt.


Một năm trôi qua... 


Người đàn ông ấy vẫn chưa đến.... 



Cho đến một ngày, trước sinh nhật nó 1 tháng, nó nhận được một bó hoa. Người ta nói là có người tặng nó. Bó hoa hồng đẹp hơn cả trong giấc mơ. Không rõ người gửi. Và cứ thế trong một thàng liền, những bó hoa được gửi tới nơi nó làm một cách đều đặn.


Vào ngày sinh nhật nó. Không còn thấy bó hoa đó xuất hiện vào buổi sáng như thường lệ, nó có chút buồn thoáng qua. Một tháng nay nó đã mong chờ bó hoa ấy và chủ nhân của những bó hoa này làm nó tò mò, đôi khi là mong nhớ. Mong nhớ một người xa lạ.


Nó như một đứa trẻ lần đầu tiên trong đời được tặng một con búp bê đẹp. 


Tối hôm đó, khi nó đóng cửa quán, vì ca trực của nó là ca trực cuối cùng. Một anh chàng xuất hiện, với một bó hoa như mọi ngày trên tay.


- Chúc em sinh nhật vui vẻ.


Nụ cười tan mây, nụ cười ngọt ngào trên đôi môi ấy làm trái tim nó tan chảy. Một đứa con gái khát khao hạnh phúc bao lâu nay, giờ đây được đón nhận niềm vui thì sẵn sàng nhận lấy mà không mảy may đề phòng. Nó im lặng, sững sờ, luống cuống không biết phản ứng thế nào.


Vậy là tình yêu của nó bắt đầu như vậy đấy. 


Hoa hồng người đó tặng cho nó. Nó chưa bao gìờ yêu và cũng không biết yêu nhau người ta sẽ làm như thế nào và làm gì với nhau.


Hẹn hò này, đi chơi này, nhắn tin, gọi điện thoại và còn gì nữa??? Nhiều hơn cho một sự bắt đầu.


- Sao anh lại thích em? 


- Anh nhìn thấy em vào ngày đầu tiên em làm ở đây. Anh là khách quen của quán hehe... nhưng từ khi nhìn thấy em, anh không vào đây nữa. 


- Tại sao vậy? 


- Ồ, anh phải nghỉ ngơi và dành thời gian để nghĩ chuyện cưa cẩm chứ.


Nó cười hạnh phúc.


Cuộc sống đơn giản vậy, hạnh phúc đến đơn giản vậy. 


Một vài tháng sau nó chuyển về sống chung với anh. Đối với nó, đây hẳn là 1 sự phân vân, anh không biết quá khứ của nó và nó cũng không biết sống chung với người đàn ông mình yêu chứ chưa phải là chồng thì có là đứng đắn và giống con gái bình thường không? 


Nhưng mặc kệ! 


Anh muốn thế. Và như thế thì hai người mới có nhiều thời gian bên nhau, nhất là khi bố mẹ anh ở xa và anh lại đang sống một mình, cần 1 người phụ nữ để chăm sóc, cần một bàn tay phủ ấm căn nhà hoang lạnh.


Lại nói về bố mẹ anh, nó nhớ chưa một lần anh nhắc đến họ. Có vài lần nó cũng định hỏi nhưng nghĩ lại thì thôi bởi nếu anh có trả lời, rồi anh hỏi về bố mẹ nó, nó sẽ trả lời thế nào? 


Một đứa trẻ không biết bố là ai? Và một bà mẹ là điếm hết thời đang sống cuộc đời nghiện ngập, rượu chè, không hiểu đang ở nơi nào.Trả lời như thế sao???? 


Dù vẫn biết là anh sẽ biết hết dù sớm hay muộn nhưng nó vẫn không thể mở lời nói về cái cuộc đời xưa cũ mà nó đang cố gắng rũ bỏ.


Trước khi chuyển về sống chung, 2 đứa đi mua sắm rất nhiều vật dụng, vẽ ra một viễn cảnh của tình yêu hoàn hảo.


Nó nhoè mắt, cay lòng: 


- Anh tốt với em quá! 


Anh cười: 


- Anh không tốt đâu... 


- Không sao, em sẽ yêu anh, cho dù anh là người xấu đi chăng nữa.



Ngày nó chuyển đến sống chung với anh, đồ đạc không có gì nhiều ngoài vali quần áo, những thứ khác nó đã để lại căn nhà trọ vì anh nói, ở nhà anh cái gì cũng có, không nên đem đi cho lủng củng và mệt mỏi.


Buổi sáng hôm ấy, trời mưa, mây xám xít và không khí u ám nặng nề. Chỉ có nó là điểm sáng duy nhất của thời tiết ảm đạm không có mặt trời ấy. Nó vui vì được bắt đầu một cuộc đời làm người thực sự.


Đêm đó, là đêm đầu tiên của nó và anh. Rất lâu, rất lâu từ khi 2 người yêu nhau. 


Tấm ga giường. Một người đàn ông. Chiếc chăn mong manh. Ánh đèn đỏ. Mùi mồ hôi nồng nàn. Bàn tay to lớn lướt trên cơ thể co quắp.... đã từ bao giờ xa vời với nó. Nay lại trở về.



Và lại là với người đàn ông mà nó yêu.


Miên man với suy nghĩ hạnh phúc và cảm giác tuyệt vời đang trải qua. 


Sau khi làm chuyện đó nó thấy anh quay lưng đứng dậy mặc quần áo. 


Nó cười: 


- Anh ngốc thế, sao phải mặc đồ nhanh vậy. 


Anh lạnh lùng không nói gì. 


Mặc đồ tử tế, quay lưng lại đến tận khi đó vẫn chẳng nói gì thêm với nó. Sau khi xong xuôi, anh rút trong ví ra 1 tập tiền.


Rồi ném vào mặt nó khi nó còn đang trần truồng ở trên giường, phủ lên thân thể con gái là một tấm chăn nhỏ, đủ để tiền lướt qua da làm nó lạnh. Nó hoàn toàn không hiểu điều gì đang xảy ra, thế giới như sụp đổ, cánh cửa một cuộc đời đóng khép. Nó shock đến mức không nói được câu nào, chỉ biết im lặng, đờ đẫn như vậy nhìn anh. 


- Nhiều hơn một đêm của cô ngủ với bố tôi chứ? 


- Anh... anh... 


- Tôi chỉ muốn xem cô ngủ với bố tôi như thế nào. Người cha đáng thương của tôi đã bị cô làm mù mắt. Tôi chỉ muốn xem khả năng làm điếm của cô thế nào thôi.


- Anh.... anh... 


- Một con đĩ suốt đời chỉ là một con đĩ, không hơn. Cầm tiền và cút khỏi đây.... 


- Anh... 


- Tôi muốn tất cả cái lũ điếm như cô, và nhất là cô, phải chịu cái cảnh mà mẹ tôi phải chịu. Nhục nhã vì bị ruồng bỏ. Nhục nhã, rõ chưa? Cầm tiền và xéo đi.... Con điếm! 


Nó cười lớn. Cười sằng sặc. Nước mắt nó ào ạt tuôn trào. Đôi môi ướt đẫm. Nó cắn môi, giữ nguyên cái bộ dạng trần truồng đó. Nhặt...nhặt...nhặt những đồng tiền bán thân xác mà anh vừa trả nó.




Anh ta quay đi ko nhìn. 


- Bố anh là ai? 


- Là người bằng tuổi bố cô, là cái lão già mà cô đã cặp kè và làm si mê suốt 4 tháng trời, để ông ta đòi bỏ vợ. Đuổi vợ ra khỏi nhà, và bà ấy là mẹ tôi, gần 50 tuổi mà phải xách vali ra khỏi nhà và đi tự tử vì nhục. Là mẹ tôi. Là mẹ tôi. Cô hiểu chưa? Con đĩ! 


Anh gào lên, nước mắt anh trào ra, nỗi tức giận và niềm căn phẫn ứa lên mạnh mẽ.


- Tôi thậm chí đã không về kịp để nhìn mẹ lần cuối, chỉ vì cô đấy, con đĩ! 


- Em không biết bố em bao nhiêu tuổi. Nó cười, môi cắn môi, máu chảy ra hoà cùng dòng nước mắt tan. - Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai.... chưa từng! 


- Một con đĩ như cô, thì làm sao biết mình đã ngủ với bao nhiêu người? Làm sao biết mình đã phá nát bao nhiêu cuộc đời chứ? Khốn nạn! Đồ điếm! Đồ chó cái! 


Nước mắt, dù đã kìm nén vẫn tuôn ra không ngừng. Lông mi đẫm nước, má đỏ, môi ướt máu. Nó cười. 


- Tất cả chỉ là giả dối hả anh? 


- Tôi chắc sẽ yêu cô. Tôi tưởng tôi đã yêu cô. Đã quên đi mục đích tiếp cận cô của tôi, những gì cô thể hiện quá tuyệt vời, sự che dấu hoàn hảo. Nhưng rồi trên giường cô cũng chỉ là con đĩ thôi. Tôi không thể quên. Một con đĩ giết mẹ tôi, nó ám ảnh tôi! 


- Vậy là.... anh sẽ yêu em như anh đã trót yêu em nếu như em không phải là một con đĩ, phải không?


Anh quay đi...



Không khí căn phòng đêm đầu tiên này,đầy máu và nước mắt, tràn ngập nỗi đau.


Nó với anh: "Nhiều hơn em được trả cho một đêm!" 


Mặc quần áo,kéo nốt đống quần áo mới xếp vào tủ trong sung sướng và hạnh phúc sáng nay. Nó nhét vào vali và kéo lết đi. 


- Cám ơn anh! 


Người đàn ông gục xuống! Anh ta khóc.... 


Cánh cửa kéo ra rồi đóng sầm.Trời lại đổ mưa.... 


Nó lết vali bước đi trên đường ướt,nước mưa tát vào mặt nó rát và nước mắt làm nó buốt giá, môi cắn bật máu giờ đây xót chảy tan trong nước mưa những giọt máu đỏ. Nó cầm nắm tiền trên tay.


Kiệt sức và đau đớn! 


............. 




Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác một người con gái, với giọt máu ở khoé môi, nước mắt 2 dòng khô trên đôi mắt nhắm u sầu. Cô ấy đã chết. Cổ tay hằn vết và máu chảy đẫm áo.


Một cái chết đau đớn và oan uổng! 


............ 


Nó lết trong cái đêm mưa bão đau xót ấy. Nỗi đau đã làm tiếng cười của nó bật nước. Nó quỳ xuống một góc khuất, bên mái hiên của căn nhà bên ngõ vắng. Lục lọi đống đồ đạc mà nó đem theo. Hộp dao cạo mua cho anh để anh cạo râu. Nó nghĩ vậy khi mua và vui lắm, cái cảm giác được chăm sóc cho anh như cho chồng mình. Mở quyển sổ nhật ký nó mua  với ước mơ hồn nhiên ghi chép lại những ngày sống chung của cả hai mà nó vốn nghĩ sẽ rất hạnh phúc. Nó rạch 1 vết nhỏ trên ngón trỏ của tay phải và bắt đầu viết trong nước mắt, trong nước mưa, trong máu. Trái tim nó vỡ nát theo từng dòng chữ đớn đau.
................. 


Người ta nhìn anh, khi anh đến đồn công an để nhận xác và khai báo. Nhìn anh như nhìn một con ác thú giết người.


Anh lặng lẽ khai những gì mà người ta hỏi.


............. 


Đám tang của nó chỉ có một mình anh


Chỉ là một nắm đất chôn người chết, được đào xới lên và thả cái xác xuống, cắm một vài nén hương, bia mộ là những dòng chữ trống rỗng. 


Một cái tên như bao cái tên... 


........... 


Bức thư tuyệt mệnh và chiếc vali của nó nằm im lìm ở góc nhà. Anh không hề đụng đến.... 


........... 


Một buổi sáng, anh giật mình bởi tin nhắn: " Tao lại thấy bố mày cặp kè với con kia rồi đấy!" 


Anh bàng hoàng.... 


Gọi điện thoại lại cho bạn. 


- Uh, đúng rồi, tên thế mà, nhưng nó bỏ làm ở đó lâu rồi, bỏ từ trước khi mày về nước cơ. 


Thế còn những tấm ảnh thì sao? Anh cảm giác như mình sắp nổ tung. Mở những cái ảnh chụp cha mình và cô gái đó. Anh chợt rùng mình. Vì những bức ảnh đó không có rõ mặt người con gái kia, chỉ 1 mái tóc giống nhau, 1 cái tên giống nhau, 1 chỗ làm giống nhau.


Anh chạy đến góc phòng, đôi bàn tay run rẩy cầm bức thư... 


Nước mắt trào ra, lăn lóc trong trái tim anh hoảng loạn, đôi môi run, hàm răng va đập,  những tiếng nấc không thành lời. Một bức thư đẫm máu, viết bằng máu và bằng một trái tim đau.


" Anh à, em nói thật mà. Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai. Em biết anh nhầm lẫn. Nhưng em không thể giải thích vì anh nói đúng, em chỉ là một con đĩ. Em ước gì, em được sinh ra 1 lần nữa. Một lần trong sạch chưa bao giờ trải thân đĩ điếm.


Anh à, anh đúng. Anh ko sai.


Nhưng có một điều anh sai.


Số tiền anh trả cho em không đủ, không đủ cho một tình yêu.


Lẽ ra anh nên trả em nhiều hơn.... " 


Những nỗi đau dồn dập lên một cuộc đời và nhiều con người. Vì một người đàn ông mà 2 người đàn bà phải chết. Người đàn ông kia đã mất vợ. Và con của ông ta đã vô tình giết chết một người con gái yêu mình.


Nó đã cố gắng quên quá khứ, để học cách yêu một người nhưng nó vẫn được trả tiền vì yêu người đó. Vì đơn giản, nó chỉ là một con đĩ!



(Bài sưu tầm trên blog phot_phet.  Hình ảnh sưu tầm của Nhiếp ảnh gia Thái Phiên)

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

HALONG BAY VÀ CAMDAI BAY



Camdai bay: Thiên hạ bầu bán cho anh tưng bừng quá? Chuẩn bị thành 1 trong 7 kỳ quan mới của hoàn cầu. Sướng nhé?
Halong bay: Tôi đã cũ đâu mà cần mới. Sung sướng chó gì. Người ta đang kiếm ăn trên thân xác tôi.
Camdai bay: Anh thế là hạnh phúc rồi. Chứ như tôi, họ đái ngập đầu.
Halong bay: Tôi cũng chả hơn anh. Họ ị, họ khạc nhổ, họ xả rác, phóng tinh và chôn lấp cả bao cao su.
Camdai bay: Khiếp! Thế mà anh vẫn trong xanh, long lanh phết nhỉ?
Halong bay: Nhìn xa thôi. Trông gần thì tởm lắm.
Camdai bay: Chả gì anh cũng sắp thành đệ nhất kỳ quan.
Halong bay: Với tôi, đệ nhất hay đệ thất chả nghĩa lý mẹ. Cái tôi cần là họ phải biết giữ gìn, nâng niu, làm sạch tôi.
Camdai bay: Không cần làm mới?
Halong bay: Đã bảo là tôi chưa bao giờ cũ cả. Họ làm sao có thể làm mới tôi được. Tôi là con của mẹ Thiên nhiên chứ có phải như cô Lý Nhã Kỳ đâu mà đi bơm mông, vá vú.
Camdai bay: Cô ý đứng cùng anh quả long lanh thêm bội phần.
Halong bay: Thì cũng như anh Nguyễn Minh Hồng & chị Nguyễn Thị Doan thôi. Cặp giời sinh này, nói như ông bạn tôi, iêu nhau thì hợp nhẽ.
Camdai bay: Tôi không biết họ.
Halong bay: Một ông nghị trình luật nhà văn và một bà phó chủ tịch tuyên bố dân chủ xứ ta gấp vạn lần bọn giãy chết.
Camdai bay: Tôi không quan tâm đến chính trị.
Halong bay: Nhưng vấn đề là chính trị nó đang hiếp dâm tôi, cả một hệ thống. Từ đảng, đoàn đến mặt trận.
Camdai bay: Anh sướng chứ?
Halong bay: Không, tôi thấy đau & rát. Bởi chúng không ...xuất tinh.
Camdai bay: Thế chúng xuất gì?
Halong bay: Xuất thô, hố hố
Camdai bay: Tiên sư anh. Anh đang nói về khoáng sản?
Halong bay: Thì tôi cũng là một dạng tài nguyên. Và tôi hơn những loại tài nguyên khác là vĩnh cửu. Họ chỉ việc khai thác mà không cần phải lo mất đi hay tái tạo. Thế mà cũng chả nên hồn.
Camdai bay: Í anh là họ không biết cách, không biết làm?
Halong bay: Đúng thế. Hãy để tôi như vốn có. Đừng chạm vào tôi bởi bất cứ nhẽ gì. Giá trị của tôi tự lên tiếng.
Camdai bay: Quảng bá cho anh cũng tốt chứ sao?
Halong bay: Đã đành. Vấn đề là cách họ làm. Họ hiếp dâm tôi theo kiểu của một gã lực điền bại não.
Camdai bay: Thôi anh, than trách làm gì.
Halong bay: May là tôi không rên. Nếu không họ tưởng tôi sướng lắm.
Camdai bay: Họ cực khoái là được rồi. Bản chất của hiếp dâm là sự thỏa mãn và đạt được cực khoái của một bên.
Halong bay: Tôi cứ ước họ và tôi iêu nhau chân thành, hiến dâng và làm tình tự nguyện. Chứ đằng này...!!!
Camdai bay: Tình iêu nó xa xỉ và xa hoa lắm anh ơi.
Halong bay: Nhưng ít ra họ cần tử tế.
Camdai bay: Tử tế là gì, thưa anh?
Halong bay: Là cấm đái bậy!
Camdai bay: Mẹ anh, con rồng sập mà cứ đòi bay là nhẽ đéo gì?
Halong bay: Đó là tên hội nhập. Tên cúng cơm tôi là Vịnh Hạ Long.
Camdai bay: Tôi cũng đéo phải là Vịnh Camdai đâu. Tên cúng cơm là cấm đái bậy.
Halong bay: Khai nhỉ?
Camdai bay: Vâng, thưa anh. Hơi khai!
Halong bay: Thôi, tôi đi lãnh giải đây. Họ xướng danh rồi.
Camdai bay: Vâng, anh đi. Tôi cũng phải đi đái phát. Mấy khi được đái lên mặt mình.
(Cuộc phỏng vấn dâm tặc này được lấy từ blog phot_phet ).