Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

BÓNG ĐÁ NỘI

Đọc bài trên   blog Cavenui  mình thấy rất thú vị về bóng đá Việt Nam, xin copy về đây cho ai ghé đọc cùng thư giãn.
                                                                             BÓNG ĐÁ NỘI

Đội tuyển bóng đá VN, nói chính xác là đội U23, như các bác đã biết, vừa thất bại xi ghêm trở về. Các chuyên gia đang mổ xẻ thất bại, bao nhiêu phần trăm do lỗi ông HLV người Đức đẹp zai, bao nhiêu phần trăm lỗi các cầu thủ, bao nhiêu phần trăm lỗi hệ thống-ta cứ chờ theo dõi tiếp. Nhưng bên cạnh những phân tích chuyên môn thông thường, lần này trên một số báo có bóng gió đề cập đến nghi án tuyển thủ VN bán độ, mà trận đấu “có mùi” nhiều nhất là trận VN chỉ thắng Lào 3-1, khi lối đá của nhiều tuyển thủ bị coi là tệ hại và lối bày tỏ thái độ sau khi đội nhà ghi bàn của một số tuyển thủ bị soi là chưa đủ độ cuồng…
Cavenui không xem trận gặp Lào nên thật vô lý nếu khẳng định các tuyển thủ VN bán độ hoặc không bán độ. Nhưng nếu xét về động cơ thì em thiên về ý kiến cho rằng không có bán độ, thành tích thấp vì trình độ chưa cao, vậy thôi.
Thế hệ Văn Quyến bán độ vì trước đó, các vụ bán độ không được xử lý rốt ráo.
Thế hệ Văn Quyết bây giờ, ngược lại, đã có tấm gương của Văn Quyến để soi vào. 1 cầu thủ tài ba như thế, nhiều triển vọng như thế, chỉ vì vài đồng bán độ mà sự nghiệp đỉnh cao dang dở phũ phàng như thế. Nếu đã thấy thì phải biết đường mà tránh.
Đã thấy tấm gương Văn Quyến như thế mà vẫn quyết tâm bán độ thì chỉ có thể vì 2 lý do:
1/Tiền bán độ cực lớn, đủ để đánh đổi sự nghiệp cầu thủ
2/Việc bán độ được tổ chức cực tốt, nên rủi ro bị phát giác là cực kỳ thấp.
Bán độ từa tựa giống như bán mình, em điếm nào xinh xẻo ngon lành chắc chắn bán mình với giá cao hơn những chị già nua dúm dó. Nhớ ngày xưa thời cải tổ bên Liên Xô có mấy nhà văn chửi nhau, gã này bảo gã kia trước đây uốn cong ngòi bút bán mình cho chế độ, gã bị chửi liền đáp lại rằng tao bán vì tao bán được, còn ngữ mày có bán cũng đéo ai mua!
Đại khái thế. Trình độ, tầm ảnh hưởng của các tuyển thủ bóng đá VN phần lớn vô danh lần này, em nghĩ, ở mức, có bán cũng không bán giá cao được.
Vậy chỉ còn khả năng 2. Nhưng lưu ý rằng người ta chỉ chuẩn bị kỹ lưỡng khi thương vụ của người ta là 1 thương vụ lớn.
À cho kín lý thì còn 1 khả năng thứ 3 nữa: tiền bán độ không cao, đường dây bán độ không kín, đã biết gương Văn Quyến rồi nhưng nhiều tuyển thủ U23 lần này vẫn hùng hục bán, bởi vì chúng nó đầu đất.
*
Cùng bảng với Brunei, Philippines, Đông Timor và Lào, những đội bóng bị coi là lót đường, việc VN và Myanmar vào bán kết được coi là đương nhiên (trong khi bảng bên kia: đương kim vô địch Malaysia, chủ nhà mạnh Indonesia, vua khu vực Thailand và Singapore phải loại lẫn nhau) nên việc VN chỉ vào bán kết, sau đó không đoạt huy chương nào được coi là không có thành tích.
Mặc dù không có thành tích, nhưng do trước giải hứa rồi, nên chỉ cần vào bán kết các tuyển thủ đã có thể bỏ túi số tiền 1 tỷ tương đương 22 tấm HCV ở các môn khác, theo báo An Ninh Thủ Đô. Có phải đó là 1 sự bất công?
Đúng là bất công nếu so sánh sự nỗ lực của các vận động viên, so sánh thành tích mang lại cho nền thể thao.
Nhưng đó là 1 sự bất công giải thích được.
Bởi 1 lẽ đơn giản. Bao nhiêu người trong chúng ta dùng số tiền mua vé vào sân xem đá bóng (nam) để mua vé xem thi đấu những môn thể thao khác (kể cả bóng đá nữ, nếu có)? Bao nhiêu người trong chúng ta dành thời gian xem đá bóng (nam) trên tivi để xem thi đấu những môn thể thao khác (kể cả bóng đá nữ, nếu có)? Bao nhiêu người trong chúng ta đã ra đường phất cờ tổ quốc chào mừng chiến tích của thể dục dụng cụ VN hay chào mừng những chiếc huy chương vàng môn vovinam?
Trả lời xong rồi trả lời tiếp. Bao nhiêu doanh nghiệp cho rằng đầu tư cho các môn thể thao khác sẽ đánh bóng thương hiệu cho họ tốt hơn đầu tư cho bóng đá (nam), bao nhiêu doanh nghiệp sẵn sàng bỏ tiền tài trợ các môn thể thao khác thay cho bóng đá (nam)? Và kết luận: tiền chảy vào đâu?
Cái này cũng từa tựa giống như so sánh 1 cô hoa hậu với 1 người đoạt giải thưởng khoa học. Cô hoa hậu kém hơn nhà khoa học mọi bề nhưng cô kiếm được nhiều tiền hơn vì được nhiều người quan tâm hơn.
Bất công. Nhưng là bất công giải thích được.
Và một khi anh giành vinh quang tiền bạc nhiều hơn người khác một cách bất công, thì anh phải chịu những ấm ức hơn người khác một cách bất công. Kiểu như Cavenui có loăng quăng với zai nào thì chỉ nhà chồng mắng thôi chứ xã hội không mắng, còn mấy em ca sĩ diễn viên thì sẽ thành mồi nhậu cho cả xã hội.
*
Ngược thời gian lên những giải đấu trước. Giải AFF năm ngoái hay giải Sea Games năm kia em chưa gúc để kiểm tra lại, đội VN của HLV Calisto cũng dừng bước ở bán kết, trong khi đội Indonesia do ông Riedl huấn luyện vào được chung kết. 2 đội này không có dịp chạm trán nhau.
Thử tưởng tượng 1 điều không có thật rằng VN bị Indonesia của ô.Riedl loại (và sau đó Indonesiacó HCV- tưởng tượng không bị ai đánh thuế!), liệu có ai trách ô.Riedl bạc tình bạc nghĩa với ViệtNam, 1 đất nước mà ông gắn bó hay không? Chắc không ai trách móc như vậy cả, người ta đều hiểu HLV chuyên nghiệp phải làm gì. Có chăng là trách môi trường bóng đá VN tệ hại nên vẫn chỉ ô.Riedl ấy thôi, khi sang Indo lập được thành tích mà gần chục năm cầm quân ở VN lại không có huy chương vàng…
Đẩy tưởng tượng đi xa hơn. Đội VN của Calisto bị loại bởi đội Philippines chẳng hạn, mà HLV đội này, ta cứ giả định là 1 người Việt, chẳng hạn ông Lê Thụy Hải. Liệu có ai trách ông Hải trổ hết tài thao lược để đánh bại đội bóng của tổ quốc ông là không yêu nước không? Có thể không nhiều người trách, nhưng bắt đầu đã có người trách rồi, em cá là như thế.
Đã tưởng tượng thì tưởng tượng hết cỡ đi. Tại 1 giải bóng đá khu vực châu Á, đội VN của Calisto vào đến chung kết, gặp đội Trung Quốc. Huấn luyện viên của TQ là ông Lê Thụy Hải (hoặc ông Vương Tiến Dũng, ông Nguyễn Thành Vinh… tùy các bác, nhưng là 1 ông VN) và TQ thắng. Các bác nghĩ sao? Ông Hải khi đó không chỉ bị trách, mà có khi còn bị chửi là phản quốc ấy chứ.
Nghĩa là có khá nhiều người gắn sự thắng bại của 1 cuộc chơi như bóng đá với màu cờ sắc áo, danh dự quốc gia.
Em nghĩ chơi gì thì cũng phải nỗ lực hết mình, chơi không hết mình thì anh không xứng là vận động viên chuyên nghiệp, bị chửi là đúng. Chứ  chuyện danh dự quốc gia với trách nhiệm công dân gì gì thì xin các bác tha cho.
Nhưng em cá là nhiều bác không tha. Và cuộc chiến tranh bóng đá giữa Honduras với El Salvador ngày nào, em đã hiểu.

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

VỢ & CON ....

Lâu lâu ngồi tự nhiên nhớ lại mấy câu thơ con cóc trước đây mình hay đọc để cua gái thấy cũng dzui dzui ...

Đọc chơi cho đỡ buồn ke ke ....

                       
                         VỢ


          Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai.
                                                                                                   CON
                                                                                                                     
                    Con ta không phải của ta
                Tai họa của nó mới là của ta
                    Của chìm của nổi trong nhà
                 Của ta rồi sẽ lại là của con.

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

ĐẸP TRAI CÓ GÌ LÀ SAI


Một số cư dân mạng mấy ngày nay bày tỏ những sự bực mình, thậm chí phát khùng lên nhân việc công an ra tay mạnh mẽ ngăn chặn một nhóm người vào sáng chủ nhật ở Bờ Hồ-không biết nên dùng từ tụ tập hay dùng từ biểu tình vì từ nào cũng chã đúng.
Cũng vì mấy hôm trước, một số trang Blogs treo lời mời sáng chủ nhật 27/11 bà con ra Bờ Hồ biểu tình ủng hộ Thủ tướng về Luật biểu tình, về chủ quyền biển đảo.
Vốn “nhạy cảm” về những chuyện được coi là nhạy cảm, nên các bác an ninh mần trước cho nó lành, có mấy chục người ở Bờ Hồ đưa đi về trại hết. Thế là kết thúc một dự định được coi là tốt đẹp, thể hiện lòng yêu nước.
Số chưa kịp bị giải tán thì ngồi luôn cà phê buôn chuyện.
Rồi sau đó, có bác bực bội trút giận trên Blogs của mình tại sao hôm trước Thủ tướng nói như zậy, rằng biểu tình là quyền của người dân, mà hôm sau công an lại dẹp bỏ một cách hơi bị hình sự.
Có bác hậm hực, lắc đầu, không tin, không tin, không tin vào Nhà nước, nói zậy mà không phải zậy
Có bác thậm chí chửi.
Có bác thậm chí mắng.
Có bác thậm chí nổi đóa.
Các bác đều là người yêu nước mình.
Cả những bác có dấu hiệu tụ tập theo lời kêu gọi ủng hộ Thủ tướng cũng là những người vô cùng yêu nước mình.
Cả những bác ở nhà, không đi đâu, có thể vì sợ, có thể vì tránh phiền phức, có thể không nói dối được vợ để ra Bờ Hồ tham gia cùng anh em biểu tình, các bác cũng là những người yêu nước mình.
Cả những bác ở tỉnh xa, ở nước ngoài, tất cả đều là người yêu nước mình.
Cu Vinh, người viết Entry này, tất nhiên là người yêu nước mình.
Và cả những bác công an làm nhiệm vụ giải tán các bác tụ tập có dấu hiệu biểu tình cũng là những người yêu nước mình.
Cả cấp trên của các bác công an trực tiếp làm nhiệm vụ ấy, cả cấp trên của cấp trên các bác công an làm nhiệm vụ hôm chủ nhật ấy, tất cả đều là những người yêu nước mình.
Là người Việt Nam, hẳn là người yêu nước.
Ai mà người Việt Nam lại nói, tao không yêu nước, không tính vô đây.
Nhưng qua việc này mới chợt nhận ra, yêu nước là một chuyện, còn phương pháp, cách thức thể hiện, biểu lộ lòng yêu nước như thế nào lại là một chuyện hơi bị dài…
Đôi khi còn phải trông chừng dự báo thời tiết.
Đôi khi còn phải chia sẻ nỗi lo bất an về an ninh trật tự với các đồng chí an ninh là người thừa hành lệnh cấp trên của mình.
Đôi khi chính trong đáy lòng các đồng chí an ninh cũng áy náy khi ủn, đẩy, kéo, xách, lôi, húc, thậm chí thêm chút đạp, thêm chút xách tai, thêm chút giằng…cũng là muốn hoàn thành nhiệm vụ, tự họ không muốn vậy, không muốn hỗn với người lớn tuổi, không muốn thô bạo với phụ nữ…
Đôi khi còn phải nhìn vào khía cạnh thi đua: Phường nào còn người ra biểu tình là công an phường đó mất thi đua. Ví dụ thế.
Đôi khi chính hai chữ biểu tình nó vẫn chưa được thi vị hóa, nó chưa được hóa giải thái độ kỳ thị, vẫn còn những ai đó nhìn nhận méo mó và thiên lệch, cứ nghe hai chữ biểu tình là chắc chắn có vấn đề về chống đối, về phản động.
Đôi khi chính quyền còn không đủ lòng tin để tin những người đang muốn đi biểu tình ủng hộ Nhà nước, vì có thể họ lại nghĩ, nói là ủng hộ, nhưng tới khi đoàn người đang đi ấy lại có mấy thằng điên hô đả đảo thì …chết cả làng.
Một chàng thanh niên đẹp trai là rất đáng ngưỡng mộ, nhưng chàng có được lòng nàng, có được lòng gia đình, họ hàng nàng không, còn là chuyện khác.
Nếu lúc nào cũng phải nói rõ rằng mình là thằng đẹp trai, dù đẹp trai thật, chẳng ai cãi, nhưng nghe cũng kỳ kỳ, cũng phiền phiền.
Đẹp trai có gì là sai?
Lòng yêu nước lại càng không sai.
Nhưng đôi khi cũng phải bình tĩnh, cũng phải từ tốn, cũng phải thành tâm.
Tôi kính trọng và ngưỡng mộ lòng yêu nước của mọi người.
Nhưng đôi lúc tôi sợ, có ai đó đang dùng lòng yêu nước để che khuất một động cơ xằng bậy.
Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm thủ thỉ thù thì ở nhà tại Huế, mần có mấy câu thơ có tên bài là NHÂN DÂN, có sức mạnh bằng mấy  cuộc biểu tình. Yêu nước như ông, trách nhiệm với đất nước như ông quá lớn. Nhưng nếu sáng chủ nhật vừa rồi mời ông ra Bờ Hồ biểu tình, ông đi không? Chắc không.
Phát biểu điên rồ như Hoàng Hữu Phước chẳng hạn, anh ta còn thấy mình yêu nước nhất…nước ấy chứ.
Lại phải nhắc lại, đẹp trai có gì sai?

Phà Thủ Thiêm ngày kết thúc sứ mệnh lịch sử

Sau một thế kỷ tồn tại, cuối tháng 12/2011, nhiệm vụ lịch sử của bến phà Thủ Thiêm sẽ chấm dứt. Hình ảnh con phà hàng ngày lầm lũi đưa khách sang sông chính thức khép lại. Một chút ngậm ngùi thoáng hiện về trong tâm thức những người đã nhiều năm gắn bó với Sài Gòn... 
Lịch sử một bến phà

Hiện chưa có tài liệu nào có thể khẳng định chính xác thời điểm ra đời của bến đò và sau này là bến phà Thủ Thiêm.

Nhưng qua các trang tư liệu còn ghi lại, bến đò Thủ Thiêm xuất hiện vào khoảng năm 1912. Như vậy, tính đến ngày 31/12/2011 ngày chấm dứt hoạt động, tuổi thọ của bến đò (phà) Thủ Thiêm vừa chẵn 100 năm.
Con phà Thủ Thiêm.
 
Theo Đại Nam nhất thống chí, một quyển sách địa lý được soạn bằng chữ Hán dưới triều Tự Đức có đoạn viết về vùng đất Thủ Thiêm: “Ở thôn Giai Quý, huyện Nghĩa An có chợ tục gọi là Cựu Thiêm; trước chợ có sông Bình Giang, đối diện tỉnh Gia Định. Tàu biển, thuyền sông tấp nập, dân sở tại làm nghề chở đò ngang, đò dọc và theo dòng nước đem bán thực phẩm như cá, thịt, rau, quả”.
Huyện Nghĩa An, nay là quận 2 và quận 9. Sông Bình Giang tức sông Sài Gòn. Như vậy, có thể nói trước thời Tự Đức nơi đây đã có hoạt động của một bến đò.

Về địa danh Thủ Thiêm, theo từ điển địa danh Sài Gòn, Thủ Thiêm là một địa danh có từ cuối thế kỷ 18. Thủ có nghĩa là đồn canh, về sau để chỉ chức vụ người đứng đầu một thủ. Thiêm có lẽ là tên người đứng đầu thủ đó.
Chính quyền thời đó đã cho lập đồn binh Thủ Thiêm để kiểm soát việc đi lại trên sông Sài Gòn và để phòng thủ cho khu vực trung tâm. Về sau tên gọi Thủ Thiêm được đặt cho vùng đất này.

Ngoài sự xuất hiện của chợ Thủ Thiêm trong thời gian sơ khai còn có nhiều đình, chùa, miếu thờ của cư dân Thủ Thiêm quây quần xung quanh trục đường chính nơi có bến phà. 
Từ những tư liệu cho thấy, vùng đất Thủ Thiêm đã được khai khẩn từ thế kỷ 18 nhưng mãi đến đầu thế kỷ 20 khi bến đò Thủ Thiêm xuất hiện khu vực này mới trở nên đông đúc, mà dấu tích còn lại chính là những đền thờ, miếu, chùa chiền có mốc xây dựng vào thời gian này.

Hình ảnh trước đây khi phà còn đông khách.
 
Nhiệm vụ của những chuyến đò, chuyến phà Thủ Thiêm là nối liền hai bờ đông tây sông Sài Gòn. Đứng tại bến Bạch Đằng (nay là đường Tôn Đức Thắng) nhìn sang bên kia nhiều năm trước vốn là vùng lau sậy.
Cư dân nơi này thưa thớt từ các địa phương khác đến đây khẩn hoang chủ yếu sống dọc theo sông tập trung thành một quần cư rồi sau đó hình thành xã An Lợi Đông thuộc quận Thủ Đức.
Nông nghiệp vùng này không phát triển nên một số ít người dân chủ yếu sống nhờ vào những con tàu viễn dương qua lại trên sông. Số đông còn lại, hàng ngày vượt sông để vào thành phố mưu sinh bằng đủ các ngành nghề. Nhu cầu đi lại ngang sông trở nên cần thiết...

Lúc sơ khai, những chuyến đò ngang qua lại trên sông dùng sức người, chèo bằng tay là chính. Dần dần theo tiến hóa, sức người được thay thế bằng máy đuôi tôm mà chủ yếu dùng máy nổ hiệu Kholer.
Những chuyến đò như thế chòng chành, mỏng manh chở khoảng 10 người thường xuyên xảy ra những tai nạn thương tâm. Đến khoảng thập niên 60, khi xí nghiệp đóng tàu Caric thành lập, hai chiếc phà có trọng tải 20 tấn (còn gọi là phà hột vịt) được hình thành.
Từ đó bến phà Thủ Thiêm (còn gọi là bến Cây Bàng) chính thức nhận nhiệm vụ đưa khách sang sông cùng song hành với những chuyến đò ngang. Song song với bến phà, trong khu vực Thủ Thiêm còn có nhiều bến đò được phép hoạt động, trong đó có bến đò An Lợi Đông.    
Em bé bán vé số này giờ đã tìm đường khác mưu sinh.
Anh công nhân uể oải nghĩ đến ngày không còn phà Thủ Thiêm.
Bác lái phà tìm quên qua trang báo.
 
Trước 2009, sau khi nhiều bến phà ở các địa phương giải thể vì xây dựng cầu, một số phà có trọng tải lớn được điều chuyển về cho bến phà Thủ Thiêm. Lúc này lượng khách sang sông mỗi ngày lên đến 45.000 người. 
Con số này không thể tồn tại lâu hơn bởi sự xuất hiện của cầu Thủ Thiêm đã giảm đáng kể chỉ còn 9000người/ngày. Gần đây, ngày 20/11 hầm Thủ Thiêm đưa vào họa động đã khiến cho phà trở nên vắng lặng.
Đóng cửa bến phà vì vắng khách là điều không thể tránh khỏi nhưng điều ai cũng phải thừa nhận, nhờ có những con phà đưa khách nối 2 bờ đông tây sông Sài Gòn đã giúp cho vùng đất quận 2 ngày nay phát triển không ngừng.

Ngậm ngùi chia tay  

Chấm dứt nhiệm vụ của bến phà Thủ Thiêm, những con người đã nhiều năm gắn bó nơi đây không khỏi chạnh lòng.

Quân số hiện nay của bến phà có 44 lao động, trong đó có thuyền viên và nhân viên phục vụ trên phà cũng như tại bến. Tất cả những con ngưòi này đều thuộc sự quản lý của công ty TNHH một thành viên cầu phà TP.HCM.
Đường vào bến phà phía quận 1 vắng vẻ.
Phía quận 2 cũng không khá hơn.
 
Phà Thủ Thiêm ngừng hoạt động, việc làm của họ cũng bước sang một bước ngoặc khác. Họ sẽ được chuyển về phà Cát Lái. Cũng có thể về phà Bình Khánh hoặc được điều chuyển về trung tâm quản lý hầm Thủ Thiêm.
Không một ai mất việc, không một ai phải bận lòng với cuộc mưu sinh, nhưng tất cả đều chung một tâm trạng, quyến luyến một bến phà mà cả một đời người đã gắn bó với nó.

Chúng tôi có mặt tại đây vào những ngày cuối cùng của bến phà. Phòng vé vắng lặng. Những công nhân phục vụ ngồi đưa mắt lãng đãng về một nơi xa xăm. Đường vào bến trống trơn. Cổng vào phà không ai buồn đóng.
Thỉnh thoảng một vài người đi xe đạp, gánh hàng rong chậm chạp, nặng nề bước tới. Có lẽ họ là những người khách cuối cùng của con phà Thủ Thiêm.

Đến bây giờ, chỉ còn hai chiếc phà nhỏ hoạt động cầm chừng cho đến ngày cuối cùng. Khác hẳn khi xưa, phải rất lâu mới có một chuyến tách bến nhưng trên phà vẫn lác đác vài người.
Những người bán hàng rong trên phà, những đứa bé, ông già bà lão bán vé số cũng không còn. Chúng tôi hỏi một anh công nhân cầm dây neo ở đầu mỏ bàn đò về số phận của những mảnh đời hẩm hiu đó. Anh cho biết phà vắng khách thì số người này cũng dần chuyển hướng mưu sinh.
Có thể họ đến một địa phương khác, có thể họ chuyển phương cách làm ăn mới phù hợp hơn. Bám lấy con phà này rồi để chết đói cả nút sao?
 
Cổng vào không một người khách. Các bác tài xe ôm buồn bã.
Bến xe ôm phía quận 1 trùm mền cho xe.
 
Phà cập bến quận 2. Khách trên phà uể oải nặng nề lê bước chân. Bến phía bên này cũng không khác hơn bên kia. Cũng vắng vẻ đìu hiu.
Bến xe ôm ở hai đầu phà đang đối diện với nguy cơ tan đàn xẻ nghé. Anh Trần Văn Sửu, người có thâm niên chạy xe ôm ở đầu bến quận 1 than thở: “Khách của mình chủ yếu là khách đi phà. Phà đóng của có nghĩa là mình không còn khách. Các anh em đang tính mỗi người một phương tìm nơi khác may ra còn có chén cơm”.

Con phà qua sông Sài Gòn vốn là hình ảnh đặc trưng của thành phố. Đã từ bao nhiêu năm nay, hình ảnh con phà Thủ Thiêm luôn trong mắt người dân và những người yêu mến Sài Gòn. Mất đi hình ảnh này, dường như Sài Gòn mất đi một nét đẹp cổ xưa.
Vì thế, Ban giám đốc Công ty TNHH một thành viên quản lý cầu phà TP đã có phương án trình cho UBND TP. Theo phương án này là mở bến thủy nội địa tại bến Bạch Đằng (Q.1) để phục vụ nhu cầu vận chuyển hàng hóa và hành khách đi lại trên sông Sài Gòn.
Có như vậy, hình ảnh con phà Thủ Thiêm được tiếp tục hiện diện làm công việc nối đôi bờ. Với phương án này sẽ có 30 người chủ yếu là đội ngũ thuyền viên sẽ được giữ lại. Những lao động còn lại sẽ chuyển sang công tác khác. Nếu không được phép mở bến thủy nội địa, toàn bộ 44 công nhân này sẽ được bố trí công tác ở những đơn vị phù hợp.

Được biết, hiện nay Sở Giao thông vận tải thành phố đang xem xét đề nghị này. Tuy nhiên, cách thực hiện làm sao để làm tăng vẻ đẹp của thành phố và lưu giữ được hình ảnh con phà xuôi ngược hàng ngày trên sông Sài Gòn mới là vần đề cần được lưu tâm.

Trần Chánh Nghĩa
(Bài trên  vietnamnet.vn )