Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

VỞ DIỄN MỘT ĐÊM

Bỏ qua “tiểu tiết” vụ lộ ngực một cách phản cảm của Lý Nhã Kỳ phơi bày trước khán giả cả nước xem tường thuật trực tiếp vở kịch Bản giao hưởng Điện Biên và Đại tướng Võ Nguyên Giáp trên sóng VTV1 mới đây, đâu mới thật sự là điều đáng suy ngẫm về tác phẩm hoành tráng này của sân khấu Việt Nam 2011? TT&VH Cuối tuần xin giới thiệu góc nhìn của nhà văn Nguyễn Hiếu từ hàng ghế khán giả.

Chiều 25/6 khi cùng đoàn tác giả sân khấu do Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam tổ chức, đang đi thực tế tại Tây Nguyên thì nhận được tin nhắn của người bạn vong niên thân thiết rằng tối nay VTV1 sẽ truyền hình trực tiếp từ Quảng Bình - quê hương đại tướng vở kịch Bản giao hưởng Điện Biên và Đại tướng Võ Nguyên Giáp của Nguyễn Quang Vinh. Tôi và không ít nhà văn và tác giả trong đoàn náo nức đón chờ…

Sau khi vở kịch kết thúc, điều gợi lên đầu tiên ở tôi là sự cảm phục tài quản lý và tổ chức của tổng đạo diễn. Với một kịch bản như thế mà ông thuyết phục được các nhà quản lý để được dàn dựng với quy mô sự kiện nghệ thuật cấp quốc gia. Lại thuyết phục được nhiều nhà tài trợ, huy động được nhiều nhân vật hàng đầu trong lĩnh vực sân khấu cùng các đoàn nghệ thuật tham gia với lượng diễn viên lên đến hơn 300 người... Nhưng sau hết, điều đáng bàn là chất lượng của vở diễn.

Trên thế giới, kịch về các danh nhân không thiếu và cũng không ít thành tựu. Nhiều tác phẩm lớn của Shakespeare lấy nhân vật trung tâm từ nguyên mẫu trong lịch sử, đã dựng lên những điển hình vĩ đại về tham vọng, bi kịch của con người như Vua Lia, Macbeth, Henry. Thế kỷ 20, có thể kể đến bộ ba kịch về Lenin: Người cầm súng, Chuông đồng hồ điện Kremlin, Khúc thứ ba bi tráng của Pogodin đã được dàn dựng tại Việt Nam. Ở Việt Nam, kịch Vũ Như Tô của Nguyễn Huy Tưởng hay Nguyễn Trãi ở Đông Quan của Nguyễn Đình Thi cũng là những thành tựu mẫu mực của sân khấu thể hiện các nhân vật lịch sử kiệt xuất.

Ngay đối với các danh nhân đương đại như Hồ Chủ tịch, nền kịch nghệ nước ta cũng đã có những tác phẩm đáng nhớ như Đêm trắng của Lưu Quang Hà, Người đi dép cao su của Kateb Yacine… Một kịch tác gia chuyên viết về Bác Hồ là Lê Đăng Thành có kịch bản Cuộc săn đuổi lịch sử theo tôi cũng rất thành công khi khắc họa một cách đa dạng, tài tình hình tượng Hồ Chủ tịch trong cuộc đấu trí dai dẳng với các thế lực của thực dân Pháp qua các đời toàn quyền Đông Dương, tiếc thay vở này chưa được dựng trên sân khấu.

Sự thành công và hấp dẫn của các tác phẩm này cũng như nguyên lý của văn học nghệ thuật là khắc họa được hình tượng nhân vật trong hình ảnh của con người cụ thể, thể hiện được tính cách của họ cùng những xung đột cuộc đời được nâng lên điển hình trong các tình huống kịch.

Trở lại với Bản giao hưởng…, dường như không thấy nhân vật Võ Nguyên Giáp đâu, chỉ thấy những trường đoạn minh họa, kể lại một cách hình thức, sơ sài các biến cố lịch sử có liên quan đến đại tướng mà bất kỳ ai quan tâm đến lịch sử đương đại Việt Nam đều biết. Cách kể này giống hệt những tấm áp-phích cổ động được “đối thoại hóa” bằng những lời thoại thiếu tính cách. Hay nói đúng hơn, vở kịch như những mô-đun lắp ghép theo mô hình những sự kiện xung quanh nhân vật đại tướng.

Hình như chính tác giả cũng cảm thấy đơn điệu trong cách kể này nên đôi chỗ ông lại xen vào những mảng bi kịch cố tạo về thân phận cô y tá, về gã sĩ quan pháo binh Pi-ốt. Còn nhân vật chính thì chỉ là sự xuất hiện về mặt hình thể và tên gọi mà hầu như không có chút tâm lý nào dù đơn giản nhất chứ chưa nói đến diễn biến tâm trạng trước các xung đột, các sự kiện của kịch. Nếu vở diễn này ít nhiều được ghi nhận về sự hoành tráng, về sự tham gia số đông diễn viên thì lại thiếu đi cái cơ bản là con người!

Đứng về mặt nghệ thuật, dựng tác phẩm từ nguyên mẫu có cái lợi là sẵn cốt kịch bản, mặt khác hàm chứa sự gò bó bởi thực tế nguyên mẫu. Tài năng của người viết là biết chọn sự kiện nào để từ đó tìm ra kết cấu hợp lý làm nổi rõ tính cách nhân vật, qua đó gửi thông điệp tới người xem. Thành công của Đêm trắng chẳng hạn, chính là vì Lưu Quang Hà biết chọn và xử lý đúng sự kiện Bác Hồ kiên quyết loại trừ Cục trưởng cục quân nhu Trần Dụ Châu vì tội tham nhũng.

Còn Bản giao hưởng… mặc dù tập trung vào sự kiện “chiến dịch Điện Biên” nhưng dường như tác giả chưa nắm được thần thái, tính cách nhân vật, chưa chọn được sự kiện trung tâm nên vở diễn thành sự minh họa khô cứng. Lấy tên nhân vật chính làm tên vở nhưng chờ mãi, chờ mãi mới thấy nhân vật chính xuất hiện như một đề-can, một bảng hiệu ở cảnh cuối cùng!

Thật sự, là một khán giả, tôi rất lấy làm tiếc cho những “vở diễn một đêm” như thế này, tiếc hơn cho sự hoành tráng của tiền bạc, thời gian, sức người đã đổ ra mà cái người xem nhận được lại quá ít ỏi.

Viết đến đây, tôi chợt nhớ một bài báo cho biết CLB bóng đá Thanh Hóa trả lương cho cầu thủ cao nhất nước, trung bình cũng trên dưới 30 triệu đồng, cầu thủ xuất sắc nhận 40, 50 triệu, HLV là 100 triệu mỗi tháng, thế nhưng chính Thanh Hóa lại vừa xin Chính phủ hỗ trợ 2.000 tấn gạo để cứu đói trên 70 nghìn người. Tác giả bài báo Hoài Văn tính toán thời giá của 2.000 tấn gạo này xấp xỉ 30 tỷ đồng, ít hơn nhiều khoản ngân sách của CLB bóng đá Thanh Hóa chi trong mùa giải 2011.

Quảng Bình, quê đại tướng cũng là một tỉnh nghèo, lũ lụt mùa này lại đang lăm le đe dọa những mái nhà cùn xơ của biết bao gia đình... Tôi chạnh nghĩ, viết về lịch sử là một nhiệm vụ và một yêu cầu lớn đối với người làm nghệ thuật. Nhưng làm thế nào để không mang tiếng, nói nhẹ là ăn theo, nói nặng là lợi dụng lịch sử, là cả một vấn đề lớn của người làm nghệ thuật.

Quỳnh Mai tháng 7/2011

Nhà văn NGUYỄN HIẾU
Nguồn: http://thethaovanhoa.vn

Cao Tiệm Ly

Cao Tiệm Ly khoanh chân nhẹ nhàng ngồi xuống thảm. Đã quá chiều. Có lẽ nắng bên ngoài đã tắt. Gió hạ khe khe thổi, xua đi oi bức.
Tần Vương sai người rót trà. Tiệm Ly khoan thai nhấp.
Ông bắt đầu lên dây đàn, khuôn mặt lúc thư thái, lúc cẩn trọng. Cây đàn trong tay Tiệm Ly, ngân lên từng nốt ngắn. Bỗng Tiệm Ly nhăn mặt, cây đàn phát ra một tiếng chói tai.
Mặt Thủy Hoàng lo lắng. Ông hỏi: Có đau lắm không?
Ly không trả lời. Bắt đầu chơi nhạc.
Nhạc dạo đầu mạnh mẽ, dồn dập. Rồi chuyển sang khoan thai, êm ái. Rồi réo rắt. Rồi lại ưu tư.Âm thanh lúc như giông tố mùa hè lồng lộn trên kinh thành xơ xác. Lúc đau đớn như chim mẹ mất con. Lúc dập dìu như cánh đồng bông đêm trăng thanh vắng. Lúc chậm rãi ưu tư như nước đầu nguồn thong thả qua khe đá phủ rêu xanh thẫm.
Ly càng chơi say mê, hơi thở của Thủy Hoàng Đế càng sát đến. Gương mặt Tần Vương lúc sát khí, lúc băn khoăn, lúc cau lại vì đau đớn, lúc thư giãn như hưởng thái bình. Ông nghĩ: “Đã có lúc dường như Ly hiểu ta, ta cảm Ly”.
Ngắt tiếng đàn. Ly vung tay vụt cần đàn nặng trĩu về phía hơi thở. Cần đàn đập vào vai, chắc nịch, gẫy làm đôi.
Biết việc không thành, Tiệm Ly trở cần đàn gãy, tự đâm vào cổ.
Thủy Hoàng đế phủi bụi chì trên vai áo thở dài: “Ta nghe Ly chơi nhạc, tim ta bớt dần nọc độc. Ly lấy nhạc của mình để chở hận thù”.
Tần Vương tự tay rút cần đàn ra khỏi cổ Ly, chùi máu vào long bào, rồi sai người hắt ly trà dở của Ly xuống đất.
 (nguồn: 5xublog)

Buồn cười

Lâu lắm rồi không đọc báo của nhà nước. Nay cuối tuần ngồi buồn lang thang net đọc vài bài trên một số báo nhà nước thấy nhiều tin bài đăng cảm thấy buồn cười.
Có nhiều cái thấy buồn cười, kể nhiều ra đây e mỏi tay gõ phím, tuy nhiên cũng xin kể một chi tiết thấy buồn cười đó là:
Việc một số báo nước nhà đăng 4 vị trí gọi là tứ trụ triều đình ở nước ta trúng cử cứ như là một bất ngờ và có vẻ vui mừng vì bất ngờ đó.
Tứ trụ triều đình đó là:
- Tổng bí thư: Nguyễn Phú Trọng
- Chủ tịch nước: Trương Tấn Sang
- Thủ tướng: Nguyễn Tấn Dũng
- Chủ tịch Quốc Hội: Nguyễn Sinh Hùng
Theo mọi người thì 4 vị trí trên có bất ngờ không? Tôi thì chẳng thấy có gì là bất ngờ cả, 4 vị này báo chí nhà nước trước đây chưa đăng trúng cử thì đã có nhiều người ở trong nước và ngoài nước biết là sẽ trúng cử rồi. Tôi thấy buồn cười là ở chỗ đó. Còn bạn có cảm thấy buồn cười không? Nếu ai đó vẫn chưa hiểu để mà buồn cười thì hãy thử so sánh một số nguyên thủ trúng cử ở các quốc gia dân chủ trên thế giới với Việt Nam và cách đưa tin về việc trúng cử của các nguyên thủ này sẽ thấy hơi buồn cười.
Còn nếu vẫn chưa thấy buồn cười được thì hãy đưa tay vào nách mà chọt cho nó phọt cười ra.

Nhảm

Đọc một vài bài báo của nhà nước thấy đăng vụ quảng cáo của em Mai Phương Thúy bị dư luận comment đập te tua, tơi tả mới thấy báo chí Việt Nam đáng chán cỡ nào. Chuyện chẳng có gì ghê gớm mà cũng làm to chuyện, bọn báo chí, bồi bút ở nước ta đúng là rỗi hơi, lắm chuyện, không khác gì mấy mụ đàn bà hàng tôm, hàng cá ngồi lê đôi mách. Tôi cảm thấy bọn bồi bút nước nhà đói tin tức lắm thì phải, chỉ rình rập, thập thò xem người ta có hở vú, lòi ti, vạch đít để đăng báo trù dập người ta tơi tả.
Muốn viết nữa nhưng càng viết càng phát chán nên không muốn viết nữa.
Báo chí Việt Nam đúng là một lũ dở hơi, tập bơi, toàn một lũ nhảm, chán.