Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Vấn đề kinh điển !

Gần đây dư luận đang ồn ào chuyện xây dựng tượng đài bà mẹ Việt Nam anh hùng dự toán hết hơn 400 tỷ, trùng tu chùa Một cột hết 30 tỷ... Tôi thấy bản chất đây là vấn đề kinh điển của người Việt Nam.

Tôi thấy thực chất có 3 vấn đề khác nhau, chồng chập lên nhau và dư luận không bóc tách ra được. Vấn đề thứ nhất là dự toán có đúng không. Vấn đề thứ hai là giá trị thẩm mỹ có đạt không. Vấn đề thứ ba là có nên làm không.

Vấn đề thứ nhất là số tiền bỏ ra lớn như vậy có hợp lý không, có bị thất thoát không. Rõ ràng vấn đề này không liên quan tới hai vấn đề còn lại. Nếu đã quyết làm, nếu đã thấy giá trị thẩm mỹ đạt thì vấn đề thứ nhất này chỉ là vấn đề quản lý và giám sát để tránh thất thoát. Tôi không nghĩ đây là vấn đề quá khó để giải quyết mặc dù trên thực tế đã có tiền lệ xảy ra như vụ tượng đài ở Điện Biên Phủ.

Vấn đề thứ hai là về tính thẩm mỹ. Đáng lẽ đây mới là vấn đề cần bàn luận nhiều vì ít ra gu thẩm mỹ mỗi người mỗi khác. Nhưng tôi không thấy dư luận bàn gì về vấn đề này. Do vậy mà tôi nghĩ rằng đa số cho rằng tính thẩm mỹ là đạt.

Vấn đề cuối cùng là có nên làm không, hay số tiền đấy đề làm những việc khác, có thể là cấp thiết hơn trong quan điểm của người này hay người khác. Những vấn đề như vậy từng xảy ra trong lịch sử Việt Nam như chuyện xây Cửu Trùng đài, xây chùa Báo ân. Nguyễn Huy Tưởng từng viết trong lời đề từ cho vở kịch Vũ Như Tô của ông:

Đài Cửu Trùng không thành, nên mừng hay nên tiếc?
Tháp người Hời nguyên là giống Angkor!
Mải vật lộn quên cả đài cao mộng lớn
Công ông cha hay là nỗi thiệt thòi?

Nguyễn Đăng Giai khi cho xây chùa Báo Ân cũng bị phê phán:

Phúc đức gì mày bố đĩ Giai
Làm cho tổn Bắc lại hao Đoài
Kìa gương Vũ Đế còn soi đó
Ngạ tử Đài thành Phật cứu ai?

Kết cục của lịch sử là ngày nay chúng ta không có Cửu Trùng đài để chiêm ngưỡng và sánh vai các bè bạn năm châu. Vũ Như Tô bị chém ở chợ, dân chúng nhổ nước bọt vào ông. Nguyễn Đăng Giai và chùa Báo Ân may mắn hơn. Chùa xây thành, Nguyễn Đăng Giai công danh khánh hội. Nhưng có lẽ không tạo được duyên lành mà lại lâm vào nghiệp chướng mà năm cuối đời, Nguyễn Đăng Giai thất bại, bị tước quan chức 4 cấp và sau đấy ốm chết, còn chùa Báo Ân về sau bị Pháp phá, giờ chỉ còn trơ lại mỗi cái tháp Hòa Phong lẻ loi ven hồ Hoàn Kiếm. Có lẽ những chuyện như vậy là bản chất của người Việt và văn hóa Việt. Không thể xây được một cái gì kỳ vĩ để lại cho muôn đời sau.

Nguyễn Huy Tưởng viết xong vở kịch Vũ Như Tô cũng chỉ biết thở dài:

Than ôi! Như Tô phải hay những kẻ giết Như Tô phải
Ta chẳng biết!
Cầm bút chẳng qua cùng một bệnh với Đan Thiềm

Ngày nay tuyệt chẳng còn thấy ai như Nguyễn Huy Tưởng, cùng một bệnh với Đan Thiềm nữa!
(Nhặt từ blog cụ  Đông A)

ĐÀN BÀ !

- Ở lứa tuổi từ 18-22 giống như Châu Phi, một nửa đã được khám phá, và một nửa còn hoang vu nên nhiều kẻ phiêu lưu luôn muốm tìm tòi.

- Sang lứa tuổi 23-30 giống như Bắc Mỹ, đã được khám phá hoàn toàn và hoàn chỉnh về mặt kỹ thuật, luôn là mơ ước của bao gã đàn ông đang tìm việc.

- Ở lứa tuổi 31-40 giống như vùng nhiệt đới, nóng bỏng, xinh đẹp và đầy huyền bí, làm cho bao nhà thông thái ngã ngửa vì không thể giải thích nổi!

- Bước sang lứa tuổi 41-50 giống như Âu Châu, một nửa đã tàn phá sau chiến tranh, nhưng vẫn còn rất thu hút và không kém phần hấp dẫn, khiến bao người muốn đến một lần cho biết…

- Ở lứa tuổi 51-60 giống như Úc Châu, rất rộng nhưng đa phần là sa mạc, rất yên tĩnh, an phận sống dưới sự bảo hộ của Anh Quốc, “Miệt Dưới”…ít kẻ muốn quấy rầy.

- Ở lứa tuổi ngoài 60 giống như Nam Cực, ai cũng biết tới nơi này, nhưng chẳng ai buồn tới !

(Nhặt từ blog   thuyenlatre )

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

Thơ lượm lặt trên net (tiếp theo và hết)

Tự hát
Xuân Quỳnh

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh đi với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa với trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.


Ai cũng có phút yếu lòng như thế !

Nguyễn Thanh Hà

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung.

Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
vì trái tim anh có thừa người khác
những bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ một người nào diễm phúc sau em.

Em biết rằng rồi anh sẽ quên
Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại
"Cho dù với em đó là mãi mãi"
Anh bận lòng chi với một kẻ qua đường.

Đừng dằn vặt mình vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến trong nhau bằng những phút dối lừa...


Lỗi
Puskin

Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu
Khi tình yêu đã một lần tan vỡ
Vẫn yêu nhau mà đành dang dở
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu

Cả hai chúng mình đều có lỗi với nhau
Anh đã quên em để em mơ kẻ khác
Em thì quên đi tưởng tình kia đã nhạt
Không ngờ còn lại vết thương đau

Nhức nhối nhiều bởi đã rất lâu
Trái tim ai đã bắt đầu nóng chảy
Anh muốn nói yêu em như ngày xưa ấy
Đã vỡ rồi đâu còn được lành nguyên

Có bao giờ hàn gắn được trái tim?
Anh đừng nói cho lòng em thổn thức
Em biết anh đã nhiều lần day dứt
Anh buồn, em còn buồn nhiều hơn

Trước em buồn vì đã mất anh
Nay lại buồn vì anh khơi chuyện cũ
Lấy lại làm sao niềm tin đã sụp đổ
Hãy quên em và đừng nói yêu em!


Yêu 1

Anh góp nhặt những giọt thời gian
Trồng cho em cây tình yêu cổ thụ
Anh đan bốn mùa, đan mưa vào gió
Nuôi một ngày nẩy lộc biếc trăm năm.

Tình yêu giản dị ta muốn hiến dâng
và giọt máu nơi trái tim yếu ới
Hơi thở sâu lồng trong khao khát
làm đời mình rực rỡ giữa hoang vu.....

Em hãy mơ
Em hãy chờ
Em hãy khóc khi em đón nhận
Nếu anh có thể đem cho em nước mắt
Nước mắt để làm bằng chứng yêu đương !

Em ơi !
Anh gọi tên em...
Gọi cả bốn mùa dù mưa dù nắng
Em ơi , bài tình ca sâu lắng
Tình yêu dù buồn, tình yêu dù đắng
Cũng duy là anh viết cho em...

Em ơi, ta bồng bềnh giữa bóng đêm
Bồng bềnh giữa bộn bề khó nhọc
Bồng bềnh khi Tình yêu ngồi khóc
Trái tim nào run rẩy dưới bờ vai ?

Em ơi !
Ngày có thể dài...
Bốn mùa lại qua rất ngắn !
Em có thể quên những gì anh dặn,
Nhưng đừng quên ngày - Anh đã nói yêu em...


Yêu 2

Con đường mình đi rất xa
Anh gắng định nghĩa thế nào là Hạnh phúc
Em hằng nâng niu từng trang ký ức
Trả cho nhau tuổi hoá đá bốn mùa

Em vô tư với những ngây thơ
Ta tự mang cho mình quyền dằn vặt
Lời yêu ngỡ chỉ đắm đuối bằng đáy mắt
Ta nhìn em ngỡ si dại một đời

Ta không kể em nghe về những chơi vơi
Khi xa em mình ta thưởng thức
Ngọt ngào em trao ta trải thành dòng mực
Để đêm dài ta viết dưới kẽ tay

Em vẽ cho ta bóng dáng những áng mây
Ở đấy có chuyện tình Ngưu lang - Chức nữ
Tình yêu phai hiểu bằng điều ẩn dụ
Dẫu khoảng cách thèm ve vuốt làn da.

Em cứ vô tư đi để ta mãi là ta
Ta vẫn đau em không cần nhìn thấy
Em dại dột và em là thế đấy
Quay đi rồi..
Em ơi
Ta đã khóc cho mình....

Em đừng tô vẽ ánh Bình minh
Vì nhỡ ta yêu Hoàng hôn nhiều hơn như thế
Em hãy hiểu, Tình yêu đôi khi chỉ là "có lẽ"
Mà vì si mê mình đeo đuổi ngày dài....

Em đừng nói nhiều về "mai"
Khi với ta "hôm nay" lại trôi đi vô nghĩa
Em đừng cho rằng ta sẽ mãi là như thế
Thời gian đi, ai tìm được vẫn mình.....

Hoa Sữa

Tuổi 15 em lớn từng ngày
Một buổi sớm bỗng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ

TÌnh yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan dần trong sương khói mong manh

Tại mùa thu? Tại em hay tại anh?
Tại sang đông không còn hoa sữa?
Tại siêu hình tại gì không biết nữa?
Tại con bướm vàng có cánh nó bay?

Đau khổ nhiều nhưng éo le thay
Không phải thời của Rômeo và Juliet
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa một phương

Chỉ mùa thu là trọn vẹn nhớ thương
Hương hoa sữa vẫn trở về mỗi độ
Hương của mối tình đầu nhắc nhớ
Có lẽ hai người xưa đã yêu nhau...........
Chị cũng từng yêu anh ấy như em
Chỉ có khác chị là người đến trước
Khóc làm chi em cho má hồng thấm ướt
Anh ấy vụng về chẳng biết dỗ dành đâu
Có một thời chị cũng thích giận nhau
Để đo hết thương yêu theo chiều dài giận dỗi
Để một lần chị vô tình mắc lỗi
Một lần thôi, thế rồi mãi mãi xa
Biết nói gì về tất cả đã qua
Chị là quá khứ hôm qua - Em là hôm nay hiện tại
Biết chẳng thể thêm một lần yêu lại
Nhưng chị vẫn xót lòng khi đối diện tình em
Em đã có cái bấy lâu chị khát thèm
Tuổi trẻ hồn nhiên, gót chân mềm mới lạ
Rồi có một chiều đông cây thay lá
Voan áo cô dâu bay ngợp trước hiên nhà
Rồi vô tình chị giả bộ bước qua
Bâng quơ ngắm cô dâu, nghẹn lòng nhìn chú rể
Em đứng quay ngang rồi cau mày như thể
Chị ấy kia kìa, chị ấy cũng đến xem ...
Phố cũ, cơn mưa cũ, ướt mèm...........

Kẻ hành khất không tim

Tôi cứ mài trái tim,
Thành từng bài thơ nhỏ.
Lặng lẽ và âm thầm,
Gửi dần cho em đó.

Mỗi người ta chỉ có,
Trong mình một trái tim.
Tôi cho em tất cả,
Sao em lại không tin?

Cho em cả trái tim,
Tôi chẳng còn gì cả.
Trở thành kẻ ăn xin,
Đói tình, tôi mệt lả.

Dù ngày mai gục ngã,
Kẻ hành khất không tim.
Chẳng xin gì em cả,
Chỉ xin em - Trái Tim.

Thơ lượm lặt trên net (tiếp theo)

Tình em

Em có khóc đâu anh ?...
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ ,
Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ ,
Một nụ cười dai dẳng niềm đau


Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau ...
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố ,
Trái tim em không đủ sức đối đầu ...


Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh ,
Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác
Chỉ có em khi thu về man mác
Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười ...!!!


HUYỀN THOẠI MỘT TÌNH YÊU


--Đàm Thị Lam Luyến--

Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò, dù phải chờ lâu biết mấy
Em sẽ chờ,
Như thể một tình yêu

Em sẽ chờ như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xưa mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước
Sắc cầu vồng chấp chới phía trời xa
Em sẽ chờ như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau

Em ở hiền em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải trầu đâu mà trầu dập mới cay
Em vẫn chờ vẫn đợi vẫn say
Ngâu xa nhau có ngày Ngâu gặp lại
Kim Kiều lỡ duyên nhau cũng có ngày quan tái

Em vẫn chờ, vẫn đợi
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu


KHÔNG PHẢI AI CŨNG CÓ
NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ


Xin em đừng nặng lời trách nhau
Nụ hôn ấy đâu chỉ là phút giây nông nổi
“ Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối”
Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ

Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ
Xin hãy tin những bản tình ca anh hát
Trái tim anh chỉ mình em định đoạt
Chẳng thể nào có người diễm phúc sau em

Đừng tự ti như thế nữa đi
Anh biết sự cao thượng trong tình yêu nơi em là có thật
Nhưng nếu thiếu nhau thì còn gì để mất
Lòng tốt kia khiến người khác đau lòng

Dẫu ngàn lần anh vẫn nói vậy thôi
“ Anh yêu em” và cứ là thế đấy
Đừng nghĩ ai cũng có những phút yếu lòng như vậy
Đến trong nhau bằng những dối lừa




Không đề !!!
Đã bao lần em cố để quên
Để nhận về nhiều hơn là nỗi nhớ
Bài thơ buồn như bài thơ còn dang dở
Hoa sữa ngậm ngùi theo những dấu yêu

Có thể em đã yêu anh quá nhiều
Đến mức tưởng chừng không thể yêu ai hơn được nữa
Mà anh lại trao em một tình yêu xẻ nửa
Một nửa hao gầy, một nửa mong manh...

Mình chia tay vì em, hay vì anh?
Vì anh vô tâm hay vì em cố chấp?
Em kiêu hãnh ngẩng đầu mà khóc
Nhìn bầu trời sập nát giữa hoàng hôn.

Em làm bạn với nỗi buồn và sự cô đơn
Run rẩy khóc mỗi lần xem nhật ký
Hạnh phúc đắt hơn ngàn lần em vẫn nghĩ
Nhưng một nửa thôi em cũng chối từ....