Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

VỤ HUYỆN TIÊN LÃNG


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chưa làm tròn trách nhiệm của mình

Vụ việc xảy ra ở Tiên Lãng là một vụ việc nghiêm trọng hàng đầu hiện nay của đời sống chính trị xã hội Việt Nam và thu hút dư luận quan tâm rất lớn. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là đại biểu Quốc hội không chỉ của Hải Phòng mà còn của chính huyện Tiên Lãng. Câu hỏi đặt ra là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã làm tròn trách nhiệm người đại biểu nhân dân chưa? Cho tới thời điểm này có thể khẳng định rằng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chưa làm tròn trách nhiệm người đại diện cho nhân dân huyện Tiên Lãng nói riêng và TP Hải Phòng nói chung.

Vụ việc xảy ra ở Tiên Lãng đã tròn một tháng, nhân dân huyện Tiên Lãng có nhiều nỗi bức xúc, nhưng người ta tịnh không hề thấy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thực thi vai trò người đại biểu của nhân dân, tiếp xúc với cử tri của mình để lắng nghe tâm tư nguyện vọng của người dân cũng như tìm hiểu sự việc từ những nguồn thông tin gốc. Người ta chỉ thấy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra công điện, chỉ thị TP Hải Phòng cùng các ban ngành Trung ương báo cáo để giải quyết. Đó chỉ là trách nhiệm của người Thủ tướng, chưa thực sự là trách nhiệm của người đại biểu của nhân dân. Hơn nữa, đó cũng chính là phương pháp làm việc quan liêu, không tận tâm tìm hiểu sự việc từ gốc, bởi vì thông tin được truyền qua các ban ngành hoàn toàn có thể biến dạng.

Công cuộc chỉnh đốn Đảng đang được phát động. Bệnh quan liêu, xa dân, không chịu tìm hiểu tâm tư nguyện vọng của người dân là căn bệnh đang làm tha hóa Đảng. Chỉnh đốn Đảng bắt đầu từ đâu nếu không phải bắt đầu từ cấp cao nhất. Vì vậy, việc cần làm chỉnh đổn Đảng trước tiên chính là chỉnh đốn nhiệm vụ người đại biểu nhân dân của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Thành ủy Hải Phòng chưa nghiêm túc kiểm điểm

Đọc toàn văn thông cáo báo chí của thành ủy Hải Phòng về vụ việc ở Tiên Lãng tôi nhận thấy bản thông cáo báo chí này đã phớt lờ đi một chi tiết quan trọng có tính quyết định trong vụ việc xảy ra ở Tiên Lãng. Đó là trước khi ông Đoàn Văn Vươn rút kháng cáo đã có cuộc hòa giải giữa ông Vươn và UBND huyện Tiên Lãng do tòa án TP Hải Phòng tổ chức. Trong cuộc hòa giải đó đại diện cho UBND huyện Tiên Lãng đã cam kết với ông Vươn là nếu ông Vươn rút đơn kháng cáo thì sẽ cho ông Vươn tiếp tục thuê đất. Chính vì tin tưởng vào lời hứa này và được chính thẩm phán của tòa án Hải Phòng thông báo mà ông Vươn rút kháng cáo để dẫn tới vụ việc xảy ra. Thành ủy Hải Phòng như vậy là chưa nghiêm túc kiểm điểm. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có quan liêu và phớt lờ chi tiết quan trọng như thành ủy Hải Phòng không thì chúng ta chờ xem. 

QUÂN CỜ CHUYỂN ĐỘNG

Vụ việc ở Tiên Lãng có thể nói là một vụ việc nổi bật hàng đầu hiện nay trong đời sống xã hội chính trị của người Việt. Có rất nhiều ý kiến, quan điểm về vụ việc này. Tôi quan sát vụ việc này theo chiều khác với dư luận hiện nay: cục diện chính trị có dịch chuyển gì không. Ngay ở khía cạnh này vấn đề cũng đã rất rộng và cũng đã  thật khó phân tích và nhận định. Tôi thu hẹp phạm vi hơn: sự dịch chuyển của các quân cờ trên bàn cờ chính trị.

Trong chính trị luôn xảy ra những tình huống bất ngờ, không tiên liệu được trước. Nắm bắt thời cơ và vận dụng nó luôn là một bài toán chính trị cuốn hút. Vụ việc ở Tiên Lãng có thể coi là một tình thế chính trị xã hội bất ngờ. Vậy có hay không chuyện chớp thời cơ để dịch chuyển thế cân bằng chính trị?

Hài Phòng có thể coi là đất bản địa của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đã nhiều khóa, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là đại biểu Quốc hội ở đây, và được bầu với số phiếu rất cao. Số phiếu trúng cử cao chưa chắc đã phản ánh đúng sự tín nhiệm của dân chúng, nhưng số phiếu trúng cử cao luôn phản ánh một tình thế chính trị bản địa, đất cánh hẩu. Ngày 5-1, khi vụ việc ở Tiên Lãng xảy ra, chúng ta thấy phản ứng của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lần lượt như sau: trước tiên, ngày 11-1 là công điện về tăng cường bảo vệ lực lượng công an trong khi hành nhiệm vụ, và sau đấy, trong tuần ngày 16-1 là thông báo yêu cầu TP Hải Phòng báo cáo sự việc. Sau đó là một quãng thời gian dài, trùng với dịp nghỉ Tết, không thấy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có động thái gì tiếp. Vừa mới đây,khi ông Nguyễn Minh Thuyết phát biểu: "Và tại sao trong toàn bộ sự việc không hề thấy bóng dáng các đại diện của nhân dân ở đâu. Ngoài đại diện của Hội nghề cá, thì các đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân TP Hải Phòng và huyện Tiên Lãng đang ở đâu?", rõ ràng là một công kích trực chỉ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, văn phòng Thủ tướng có ngay động thái phản ứng với tuyên bố Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ triệu tập cuộc họp để giải quyết vấn đề này. Có thể coi đây là một sự dịch chuyển các quân cờ. Từ khi vụ việc ở Tiên Lãng xảy ra đã có 3 nhân vật cao cấp xuống Hải Phòng: Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Trưởng ban Tổ chức Tô Huy Rứa và Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang. Tuy các cuộc viếng thăm này mang danh nghĩa chúc Tết, nhưng đằng sau đấy không thể đơn thuần cho rằng chúng chỉ mang tính chất viếng thăm hiếu hỷ. Tình thế rõ ràng bất lợi cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: một mặt dư luận xã hội rất mạnh yêu cầu xử lý quan chức Hải Phòng, không chỉ ở cấp huyện xã mà còn cả ở cấp thành phố, mặt khác đất bản địa nếu không bảo toàn được thì có nguy cơ thua ở tương lai. Vì vậy, tôi cho rằng kết quả sẽ là cấp thành phố Hải Phòng không ai rụng một sợi lông chân nào, có chăng chỉ có cấp huyện xã. Nếu cấp thành phố có sự thay đổi thì sẽ có một sự dịch chuyển về thế cân bằng chính trị. Nếu tất cả các cấp không ai bị suy suyển gì thì điều đó chứng tỏ thế lực của Thủ tướng rất mạnh. Sự thể thực tế sẽ thế nào chi bằng cứ lặng lẽ quan sát là hơn. 

NGUỒN

VÌ SAO CHÚNG BẮN ANH ?

Vậy là Kỹ sư nông nghiệp nhà nghèo vượt khó Đoàn Vưỡn có thể sẽ mất không chỉ con gái mà còn cả công lao mấy chục năm khai hoang, khai hoang là điều mà cha ông ta xưa nay đều khuyến khích và khen thưởng rất hậu vì sau hành động mở cõi là khai hoang. Khai hoang biến những vùng mà người ta không để ý tới thành của cải vật chất. Cớ gì mà bọn chúng đẩy Đoàn Vưỡn và em trai cùng đại gia đình 6 người lương thiện, hiền lành chăm chỉ lao động vào bước đường cùng? Kô phải chỉ có lòng tham, mà chính là những người có trách nhiệm ở rất nhiều địa phương, không chỉ ở HP, mà HCM cũng có. Đó là dự án xạo bến sông Ông Lớn. Đoàn Quý nên đầu thú để bảo toàn tính mạng. Phạm tội trong trạng thái tinh thần bị ức chế đến cùng như thế chưa chắc đã bị tử hình. Trốn chạy có khi bị chúng bắn chết. Kẻ sợ tòa án nhất trong vụ này chính là những kẻ gọi là thực thi công vụ. Anh em nhà họ Đoàn chưa chắc đã phạm tội chống người thi hành công vụ nếu dự án kia có dấu hiệu lừa đảo. 

Search google về dự án sân bay Tiên Lãng, thấy nhiều thứ wá. Tôi không tin phần gần biển lại thuộc sân bay. Nếu là khu du lịch, phân lô bán nền,... thì sự việc sẽ khác rất nhiều. Nếu là sân bay, anh Đoàn Vưỡn có thể sẽ không chống đến cùng như thế.

Đầm hoang…

Ầm !!!

Hai cái bóng áo vàng bay lên không trung rồi rơi phịch xuống mặt đất. Bên cạnh đó, hàng chục cái bóng lố nhố với đủ sắc phục đều đồng loạt nằm rạp xuống.

Có tiếng hô lớn: - Các đồng chí, cẩn thận trúng mìn…

- Đ.M nhà nó, chúng nó gài mìn chống đối chính quyền rồi.

- Đề nghị gọi bên quân đội hỗ trợ, đề nghị bổ xung lực lượng.

Tiếng điện đài, tiếng súng AK lên đạn, nhất loạt hướng mục tiêu về căn chòi trông tôm giữa đồng.

***



- Bố ơi, hình như có 2 thằng trúng mìn rồi !!

Lão Vươn quay lại nhìn thằng Vệ. Nó mới bước vào tuổi 16 – 17 nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn của trai vùng biển. Đứng lẫn trong đám đông hiếu kỳ, hai tay nắm chặt lại, quả cam đã nát bét từ rất lâu mà ánh mắt nó vẫn vằn lên giận giữ khi toàn bộ tài sản gia đình của nó đang đứng trước bão tố, chỉ một lát nữa thôi là hòa theo sóng biển chập chùng. Lão chợt nhớ tới đứa con gái, nếu giờ này nó còn sống, thì chắc cũng đã lớn lắm rồi.

Lão Vươn tóc đã đốm bạc, 2 gò má hóp sâu càng làm nổi lên cái mũi vừa tẹt, vừa to quá khổ. Nhưng đôi mắt của lão thì vẫn sáng. Sáng như hồi thanh niên xung phong ăn gió nằm sương trong những cánh rừng đại ngàn của dãy Trường Sơn. Hồi đó, lão còn trai tráng, còn làm xiêu lòng bao chị em trong đơn vị. Nhưng giờ đây, khi đã hơn 50 tuổi đầu, lão chỉ còn trông vào cái đầm tôm này. Bao nhiều sản nghiệp cả nhà lão đều trông vào cái đầm tôm.

Mấy năm nay, tôm được mùa lại được giá, chả mấy chốc lão sẽ trả hết nợ ngân hàng. Lão mơ đến việc xây 1 ngôi nhà 3-4 tầng thật to, để thằng út còn có tiền cưới vợ, có chỗ chui ra chui vào. Vợ lão có chiếc xe máy để đỡ phải đạp xe cả chục cây số mỗi ngày.

Nhưng cuộc đời đâu có đơn giản thế. Hai năm trước, đùng một cái, lão nhận được giấy thu hồi đất của huyện mặc dù đất nhà lão vẫn còn trong thời hạn thuê đến cả chục năm nữa. Lão đã chạy khắp nơi, xin xỏ từ tỉnh xuống huyện, rồi lại từ huyện xuống xã. Của đáng tội, đến đâu lão cũng được đón tiếp nhiệt tình cùng những lời hứa hão mà lão tin rằng mình sẽ được.

- Việc của anh khó lắm, nhưng tôi nghĩ vẫn còn hy vọng. Ông chủ tịch xã vừa nói với lão, vừa rít điếu thuốc lào Tiên Lãng. Làn khói mơ màng bay bổng lên không trung.
- Dạ, nhà cháu nhờ bác ơn giời soi xét cho nhà cháu, quả thật nhà cháu khai hoang cái đầm này từ cả chục năm nay, vay ngân hàng, bạn bè hàng xóm cũng rất nhiều rồi. giờ nếu cháu bị thu cái đầm tôm này, thì nhà cháu chỉ còn nước phá sản thôi bác ạ. Cháu còn bố mẹ già, còn thằng út. Mấy năm trước con chị của nó cũng chết đuối ở cái đầm này rồi bác ạ, tội nghiệp cho nhà cháu quá.
- Thôi anh cũng đừng lo lắng quá, cứ về đi tôi sẽ nghĩ cách giúp.
Lão hiểu. Lão giơ cả 2 tay ra nắm lấy bàn tay béo múp của ông chủ tịch, lưng cúi gập. Đoạn, lão lôi trong túi ra cái phong bì, để xuống dưới tờ báo trên mặt bàn: - Bác giúp cho nhà cháu, cả nhà cháu đội ơn của bác lắm.
http://media.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thachanh/Bien_ban_tao_dieu_kien.JPG


Lão còn thực hiện động tác này cả chục lần nữa. Có khác, chỉ là cái phong bì lúc dày lúc mỏng sau khi câu chuyện kết thúc.

Đến bây giờ đã 2 năm qua, lão đã nhận được tổng cộng 8 cái giấy thu hồi đất. Tòa án cũng đã hòa giải nhưng quyết định thu hồi thì vẫn cứ tiến hành. Nghe đâu, mấy nhà hàng xóm cũng bị thu hồi như vậy. Họ sẽ tổ chức đấu thầu lại, rơi vào tay ai thì chỉ có giời và các anh ở xã, huyện mới biết. Bước đường cùng, sáng nay lão mới phải phản ứng. Quân ăn cướp giữa ban ngày, ăn cướp mồ hôi nước mắt của lão, của con gái lão. Em trai lão kéo cò súng, những tán lá xà nu kêu xào xạc. Cả đám đông nhốn nháo, các tay súng lặn nhanh xuống cái đầm, chìm vào trong sâu thẳm của đại ngàn…. Quan binh ngay lập tức hành động, túm cổ toàn bộ người nhà lão, vợ, con trai đang đứng lẩn khuất trong đám đông đứng theo dõi trận đánh 



http://bee.net.vn/dataimages/201201/original/images823879_2.jpg


Ngôi biệt thự sang trọng của địa chủ Kỹ sư nông nghiệp Đoàn Văn Vươn
Vào thời điểm xảy ra vụ án, Vươn cùng vợ và con trai, đứng ngoài khu vực hiện trường, không tham gia vào vụ việc…

Nguồn

TRÍ THỨC LỖ ĐÍT


Anh Châu này,

Từ trước đến giờ tôi cũng nghĩ rằng trí thức là những người học cao hiểu rộng và đem được những kiến thức của mình làm ra những thành quả có ích cho xã hội, không có dính dáng tý gì đến các khái niệm phản biện, phản bác,phản đối, phản kháng, phản động ... gì cả. Quan niệm cá nhân của tôi thì vẫn luôn là thế, nhưng vào thời điểm này, khi anh nói phản biện không phải là tiêu chí để phong hàm trí thức thì tôi biết ngay, với các trí thức nước Nam (lưu ý kể từ câu này, tất cả những từ “trí thức” dùng trong bài đều có nghĩa là trí thức được phong kèm tiêu chí phản biện) anh mặc nhiên bị loại rồi.

Dưới đây là đoạn trích trong en-chai “nghe lóm được” tôi từng bốt trước đây, anh xem đi :

- Anh ơi, em có bằng thạc sỹ, vậy có được gọi là nhân sỹ trí thức không anh ?

- Ừm, ờ ... Mày có đi biểu tình lần nào chưa ?

- Dạ chưa.

- Thế thì đéo phải.


Đấy, ngôn ngữ bình dân thế chắc tri thức người nói cũng ở mức bình dân thôi, mà người ta còn nhận thức rõ ràng như vậy, đằng này anh đường đường là một nhà toán học cỡ thế giới mà nhận thức về trí thực thật là … chả khác gì tôi.

Cho nên dù không nổi tiếng như bọ Lập, người đã có thư góp ý “gửi Ngô Bảo Châu” , tôi vẫn mạnh miệng mà nói với anh là : anh còn dại lắm, có nhiều chuyện đáng tiếc về anh lắm.

Nhân có người viết bài “giá như Ngô Bảo Châu ...” thể hiện cái sự tiếc về anh mà tôi thấy còn quá thiếu, quá yếu vì chỉ thể hiện góc nhìn hẹp hòi phổ biến mà không thấy góc nhìn khác nào như họ tuyên bố cả, càng chưa hướng ra được cái gì lớn lao hơn, nên tôi muốn lặp lại và có bổ sung, như thế này :

Cái hồi anh viết cái thư can ngăn, tức là phản biện cái vụ bô xít ấy, hình như ngày ấy anh chưa có cái giải Phiêu-đơ gì đó nhỉ, mà anh đã nổi tiếng rồi, bao nhiêu người tán dương và kỳ vọng nơi anh một trí thức lớn xuất hiện. Thế mà, giá như anh làm cho đến nơi đến chốn. Đành rằng góp ý là một chuyện, còn quyết định thế nào là do người có trách nhiệm. Nhưng nếu quyết định cuối cùng trái ý mình mình phải có động thái thế nào cho đáng mặt trí thức nước Nam chứ. Sau anh đoạt thêm cái giải Phiêu-đơ kia, làm cả nước Nam mình vui như đội tuyển bóng đá được dự Uôn-cắp, nhưng mà tôi thật dù có Phiêu-đơ hay thậm chí Nô-beo thì anh cũng chả đáng xách dép cho bác Chi với bác Toàn đâu. Người ta toàn là nhà văn thôi, chả biết gì khoa học với lại kinh tế, mà vẫn phản biện cái bô-xít choang choác, phản không xong người ta lập ra cả một trang óeb để trường kỳ kháng chiến, và chẳng những kháng với bô-xít không mà kháng luôn mọi thứ, kháng các kiểu chính sách mà Nhà nước đề ra. Đấy, trí thức phải là như thế. Cỡ như anh nhẽ ra phải là người đứng đầu cái trang óeb ấy mới đúng, đằng này phản biện rồi người ta không làm theo thì anh cũng im luôn. Thành ra anh mới mon men đến gần bến bờ trí thức thì tụt mất.Tiếc quá.

Cái hồi được Nhà nước thưởng căn hộ ấy, giá như anh đừng nhận thì hay hơn, và hay hơn nữa nếu anh phát biểu vài câu như “tôi làm toán không phải để được cấp nhà” hoặc là “tôi không thể nhận căn nhà bằng tiền thuế của dân” ... đại loại là câu gì đó kiểu như “cái tát nhẹ” vào mặt Nhà nước thôi, thì hay biết bao.

Cái hồi Nhà nước giao thành lập Viện toán cao cấp giá như anh không nhận và dứt khoát phải kèm theo câu, nhẹ thì thế này “ không thể làm trong cơ chế này”, nặng đô hơn một tý thì “không thể làm trong ... thể chế này”, hehe, đại khái là phải hàm được cái ý bất hợp tác với chính quyền. Như thế là anh vừa nhẹ gánh, chả phải ôm rơm nặng bụng, mà tầm trí thức của anh sẽ tăng cao gấp bội phần.

Cái này mới là nặng ký nhất và có tác dụng lan tỏa vô biên anh Châu này, là giá như anh xuất hiện ở Bờ Hồ trong mấy tháng vụ hè thu năm ngoái, chỉ cần 1 lần thôi, bên cạnh các vị Sàm Chi A Diện Ngọc ... và chị Hằng thì ... thôi rồi, anh sẽ là TRÍ THỨC viết hoa, là THÁNH luôn chứ chả phải chỉ là nhân sỹ trí thức hàng đầu không đâu. Chẹp chẹp. Buồn. Tiếc.

Nếu mấy cái giá như trên đây mà thực xảy ra thì ắt hẳn việc anh trả lời trên báo Tuổi trẻ liên quan đến trí thức và phản biện đã không xảy ra, nên tôi không cần nói giá như với chuyện đó nữa.

Còn nhiều nữa nhưng thôi xin chỉ ra vài cái “giá như” thế để anh thấy, chẳng dám làm anh mất thì giờ nhiều.

Phàm cái gì mà phải dùng chữ “giá như” thì hiển nhiên là đáng tiếc, đúng không anh ? Cho nên tóm lại phần này là tiếc quá, tiếc quá.


Nhưng, cũng phải xin nói ngay là mọi chuyện vẫn chưa muộn anh ạ. Cơ hội cho anh để làm trí thức còn nhiều lắm, để tôi chỉ cho anh nhé.

Thứ nhất là chuyện nhà báo Hoàng Khương. Đồng ý là anh ở xa có thể không nắm rõ ngọn nguồn, nhưng với đầu óc toán học thì cứ theo logic thế này : Hoàng Khương chuyên viết bài “đánh” công an (giao thông). Nay công an bắt Hoàng Khương (về tội đưa hối lộ). Suy ra : Công an trả thù Hoàng Khương. Đấy, nó đơn giản thế thôi. Vậy anh chỉ cần phát biểu qua hình thức thư ngỏ cho chính quyền, hay chỉ cần phát biểu trên blog cá nhân của anh cũng được, phản đối việc “công an trả thù Hoàng Khương”, là xong. Chuyện điều tra, làm rõ hành vi của Hoàng Khương có đúng là vi phạm pháp luật hay không là việc của người khác, chả ai bắt anh phải làm đâu. Đừng có bảo “không nói về những gì mình không biết” nhé, trí thức lớn ở ta chả ai nói thế.

Thứ hai là chuyện nhà anh Vươn chống trả những người thi hành lệnh cưỡng chế thu hồi đất ở Tiên Lãng. Logic nó là thế này : chính quyền không động đến anh Vươn thì không dưng anh ấy lại chống ? chuyện cướp đất nếu có thì chỉ có chính quyền mới cướp được đất của dân, chứ dân nào dám cướp đất của chính quyền ? Vậy kết luận hiển nhiên là chính quyền Tiên Lãng cướp đất của anh Vươn và anh Vươn hành động chống trả bọn cướp. Thế thì anh còn e ngại gì mà không lên tiếng ? Hãy bênh vực anh Vươn và phản đối chính quyền Tiên Lãng, tiếp đó là phản đối chính quyền cao hơn Tiên Lãng, rồi tới chính quyền cao nhất luôn, bởi vì có cái cao nhất ấy mới có cái cao nhì, rồi mới có chính quyền huyện Tiên Lãng, đúng không anh ? Chuyện chính quyền Tiên Lãng sai ra sao, anh Vươn trái chỗ nào rồi luật pháp sẽ làm rõ. Nhưng anh thì đừng nói “hãy tin tưởng vào luật pháp” nhé. Với trí thức nước nhà bây giờ cái gì làm theo luật pháp mà cho ra kết quả trái ý họ thì dứt khoát luật đó là luật đểu anh ạ. Ở nước mình trí thức mà trông chờ vào luật pháp thì còn gì là trí thức nữa.

Nước mình lúc này thì nhiều chuyện lắm, nhưng anh chỉ cần tham gia 2 chuyện lớn trên theo góp ý của tôi, với cách nói hàn lâm của anh, là thừa đủ để nâng cấp anh thành đại trí thức rồi. Anh không phải dấn thân trong cộng đồng và xã hội tới mấy việc khác như chuyện ông Thanh thương cán bộ điện lực nghèo, ông Thăng đi xe buýt, hay chuyện xe cháy tại ai ... đâu, mấy việc ấy cứ để các trí thức Ba Sàm, Xuân Diện, bọ Lập, cu Vinh, Trương Duy Nhất, Buôn Gió, Mẹ Nấm, Bo-xíters … kiêm lo luôn là được rồi.

Cũng có người nhá nhá chuyện ông gì Sakharop bên Nga La Tư ra, nghe đâu vốn là một nhà khoa học lớn, nhưng chỉ được coi là trí thức sau khi nhảy ra làm nhà chính trị đối lập và góp công lớn trong việc làm sụp đổ Liên xô, chắc ngầm mong có một Sakharop của Việt Nam, mà người khả dĩ có thể thành Sakharop Vi-en lúc này ngoài anh Châu ra thì còn ai khác nữa. Nhưng tôi biết anh Châu còn mê toán lắm, đòi hỏi như thế nghĩa là bắt anh bỏ nghề để làm trí thức thì tôi không nỡ, nên thôi anh cứ vừa làm toán vừa làm 2 việc trên là được rồi, vẫn làm nghề mà vẫn được phong hàm trí thức anh ạ.

Tôi biết anh có thư gửi bọ Lập nói rằng anh không care chuyện anh có là trí thức hay không nên mấy lời góp ý trênchẳng hy vọng gì được anh tiếp thu. Nhưng thật lòng từ hôm anh chuyện trò với báo Tuổi trẻ đến giờ tôi thấy mấy trí thức trong nước và việt kiều ném đá anh ghê quá, cái này chắc anh biết, nên mới nghĩ đến chuyện phải nói với anh vài lời, mà cũng là mới nghĩ vậy thôi. Chỉ đến khi thấy đến người hiền lành, mực thước và chưa đạt chuẩn trí thức như bác Văn Công Hùng (theo cảm nhận của riêng tôi qua blog bác ấy) mà còn thở dài trách anh là “ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”, chuyện này chắc anh chưa biết vì nó chỉ thoảng qua trong một bài viết chẳng liên quan gì đến anh, thì tôi mới quyết định phải viết ra đấy anh Châu ạ.

Đấy, vài lời góp ý, làm theo hay không là tùy anh. Nhưng tôi thật, anh mà không nghe tôi thì dám chắc anh không còn đất trong cái vietnamese invisible society này đâu.
Nguồn: Hoabinh blog