Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012

BẢN ĐỒ CỔ & LỖ ĐÍT MỚI

Tấm bản đồ xuất bản từ thời nhà Thanh đang được thổi phồng xem như là một "bằng chứng đanh thép" chứng tỏ Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Việt Nam. Nội dung tấm bản đồ có tên gọi "Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ" là một tấm bản đồ hành chính thể hiện ranh giới các tỉnh của Trung Quốc. Đặc biệt trên bản đồ thể hiện Tây Tạng như là lãnh thổ của Hoàng triều.

Trên tấm bản đồ kể trên không thể hiện quần đảo Nam Sa hay Tây Sa. Căn cứ vào đây, nhiều người đã hoan hỉ cho rằng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa không có trên bản đồ nhà Thanh ngay từ năm 1904. Vấn đề là báo chí đã định hướng cho quần chúng hiểu sai rằng nếu không thuộc về Trung Hoa thì nó chắc chắn phải thuộc về VN.

Lập luận như trên rất chủ quan và không có cơ sở, chỉ mang tính chất tự lừa phỉnh. Hoàn toàn có thể xảy ra việc in thiếu một phần lãnh thổ.

Thứ nhất, bản đồ Việt Nam cho đến gần đây còn không thể hiện 2 quần đảo HS-TS

Thứ hai, bản đồ nước Mỹ đâu có thể hiện đảo Guam, nhưng ai dám khẳng định Guam không thuộc Mỹ. Cũng vậy đối với Surinam của Hà Lan; Diego Garsia và Gibranta của Anh; Nouvelle Caledonia của Pháp; Đảo Giáng Sinh của Úc (200 dặm cách Jakarta, 1400 dặm cách Darwin và 1100 dặm cách Perth); và nhiều nơi khác trên thế giới.

Về nguồn gốc tấm bản đồ, được cho là từ một ông Tiến sĩ Hán Nôm. Chuyện kể rằng ông mua lại từ một người sưu tầm từ trước thời đổi mới với giá trị hơn một tháng lương. Qua bao năm tháng tranh luận về chủ quyền, bây giờ ông mới sực nhớ ra.

Thời bao cấp người ta phải nhặt nhạnh mọi thứ mà không đủ để sống, trong nền kinh tế khép kín hầu như không có khoản thu nhập nào khác ngoài lương. Thời đó khó khăn đến nỗi đã để lại thế hệ thanh niên sinh ra thời thập niên '80 có tầm vóc nhỏ bé. Người viết không dám nói ông không dám bỏ ra một tháng lương, nhưng ông đã dám bỏ ra một tháng lương thì phải xem như đó là một sự kiện không thể nào quên.

Chúng ta đã nhiều lần "lỡ" công nhận một cái gì đó, để lại bất lợi cho đến bây giờ.

Đó đó, tính không ngụy tạo của tấm bản đồ mang tên "Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ" cần phải được xem xét nghiêm túc.


Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ

Điều nguy hiểm không chỉ nằm ở đó. Muốn khẳng định chủ quyền, chúng ta phải chứng minh địa lý đó thuộc về Việt Nam chứ không phải chỉ ra rằng địa lý đó không có trong bản đồ TQ. Nếu một ngày đẹp trời nào đó, phía TQ chưng cho chúng ta thấy một tấm bản đồ tương tự có thể hiện "Tây Sa" và "Nam Sa" của họ. Phản ứng của ta sẽ chỉ là "cứng họng", lúc đó có ai còn hoan hỉ như bây giờ. Mà như vậy, vô tình chúng ta đã phủ nhận một chính nghĩa: lãnh thổ Hoàng Sa thuộc về Việt nam Cộng Hòa.

Xin đừng thả mồi bắt bóng.

Bản đồ Việt Nam Cộng hòa

Tài liệu:
Bài viết của Trương Nhân Tuấn Nhân nói chuyện về hiệu lực pháp lý của các bản đồ @ nhặt bên nhà cụ Phọt Phẹt.
Nguồn

VÀNG CŨNG CÓ GIÁ CỦA NÓ

Đây là những hình ảnh luyện gà chọi của Tàu. Các bạn xem để thấy cái giá của vàng có...vàng mắt không nhế!


Dây phơi tập thể


Kẻ thì trông xuống, đứa treo lên


Vê cái lìn. Đau bỏ mẹ ra đây nài


Rách mẹ lách rùi


Gà tơ nướng than hoa


Món sườn nướng


Đi bằng mũi, không là đi...bằng đít


Lộn mề


Nín đi, không anh rút gân giờ


Hehe, dạng háng cho nôm


Trói gà


Mổ phao câu


Làm món ếch ôm măng





Bẻ cung


Uốn cánh 


Căng dây


Gẫy cần









Cố đi cháu


Để được như này

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

ĐẢO ĐÁ CỦA AI ?

Dạo nài tình hình biển đảo khí nóng, tôi xin gửi 1 tham luận biển đảo đến các anh các chị, giờ tôi ít nói bậy , các anh chị ạ !!!

 Đương nhiên đảo của ta, Hoàng sa, Trường sa, tất cả là của bố mày, của Việt Nam  khà khà , toàn thể xứ này nghĩ như vậy, thế mới tài, nếu ai nói khác thì đương nhiên đéo phải người Việt nam !!! Vâng, tôi có dám nói khác đéo đâu ...

 

 Giời ỉa ra trăm  cục đá giữa biển, các anh chị biết đó, giữa biển ? xưa ai mà ra đó làm đéo gì, đéo có nước ngọt là chết, hồi đó chưa có công nghệ khoan giếng, mà  có phải ai cũng biết trồng dưa hấu như Mai an Tiêm đéo đâu !!!

 Tên đảo cũng loạn mẹ cả lên, 1 đảo thường có hơn 1  tên, là 5 quốc gia đang tranh nhau  Vietnam, Trungquốc, Phi lip pin, Đài loan, Mã lai, mỗi nước đặt 1 tên riêng, và có 1 tên chung bằng tiếng Anh cho nó dễ nhớ khi tranh tụng . Brunây cũng nhận xằng nhưng không cho quân đồn trú, đéo thèm tính !!!

  Thời thế thay đổi, đương nhiên sở hĩu 1 đảo ngoài biển cũng phê phết, lên bà con đổ xô vào tranh nhau, đã hết rồi thời nói mồm, lên phải cho lính đóng quân và đóng cọc chủ quyền, cọc có thể là cái thoèn hỏng, cái khung nhà nát, hay chỉ 1 cái cờ ránh như xơ mướp . rồi từ đó xây lên !!!

 Đài loan vồ  chỉ duy nhất 1 đảo, nhưng là đảo to nhất, và có đường băng sân bay sân bay dài nhất , chỉ 1 nhưng là đảo phê nhất, chúng cũng phản đối tàu thuyền VN đến trường sa đánh cá  y như ta phản đối tàu thuyền Trung quốc , thế mới láo ...

                                 

 Philíppin nhanh chân không kém, chúng đá được hòn đảo to thứ nhì, và thứ 3,  có vị trí đắcđịa và tiềm năng du lịch, lại nói đến bọn mất chất này, trong khi Việt nam ta oánh nhau với Pháp máu chảy thành sông để gành độc lập, thì bọn này cương quyết từ chối độc lập khi Mĩ trao trả, chúng lẩn như chạch , cứ như thể Độc lập là thuốc chuột con Lói  vậy, sau bọn Mĩ thiếu nước đánh nhau để nhét độc lập vào tay, chúng đành phải cắn răng nhận, nhận độc lập mà tru lên  như mất cướp vậy, thế mới lạ !!!

           Đảo Bình Nguyên bị Phillipines chiếm

 Việt nam cũng nhanh chân sút đc đảo to thứ 4, và vô số đảo nhỏ bãi đá nửa nổi nửa chìm, ta làm những cái nhà trên cọc, cao cao là , các lính đóng quân trên đó thì đúng là khổ như tù , tôi xin chia buồn, các anh chị góp đá xây Trường sa làm đéo gì, tiền đó thuê dăm cô phò chở ra cho các anh tháng 1 chuyến, thiết thực hơn. Theo luật chung của mấy nước tranh nhau , giờ chả nước nào đc phép cơi nới thêm cái đéo gì , chở phò cho các anh là thiết thực nhất,  hải sản các anh nhà trồng đc, mà đá hải sản nhiều , các anh chị biết đấy, rất là máu địt  , quay tay mãi cũng nhàm !!!

          

 Mã lai  đóng quân trên 6 đảo, Đảo chim Nhạn( Swallow reef)  là tốt nhất với 1 khách sạn nghỉ dưỡng, 1 hồ bơi,  1 trung tâm lặn biển, và cối xay gió .

                     

 Brunây bé như con tép cũng xí phần hehe toàn bộ quần đảo, vì tính trong vòng 200 hải lí thì đúng là nằm trong đặc quyền kinh tế nhà nó, nhưng không có quân đồn trú thì hehe máu lồn đéo có mà húp .


 Khựa cũng đá đc vài hòn, và đảo của chúng nằm giữa những đảo của ta, suốt ngày gặp nhau gườm gườm,  Nó là quốcgia mạnh nhất, mà thói đời mạnh đc yếu thua, để tranh nhau vài hòn đảo giữa biển thì phải có tý máu mặt, bọn Khựa có cái đó . Đây là đối thủ nặng kí nhất !!!
   Ta tuyên bố Hoàng sa của ta, nhưng ta không chiếm hết các đảo, bọn Khựa nhanh chân chiếm toàn bộ phía Đông Hoàng sa hơn nửa thế kỷ trước tức năm 1956, và chiếm tất sau trận hải chiến 1974.
 Vậy là đảo chả của riêng bố con thằng nào, đứa nào nhanh thì chiếm lấy, vậy sao ta hò hét tuyên bố chủ quyền khiếp thế, cứ như táng mả bố lên đó rồi ?  thế mới lạ .

Ta tranh với Khựa thì ta bị hóc cái công hàm bác Đồng vều hơn nửa thế kỉ trước, khi nó tuyên bố lãnh hải của nó gồm cả Trường sa lẫn Hoàng sa, ta gửi công hàm tán thành luôn, đổi lại chúng chuyển hàng cho ta chiến, thôi thì đủ cả ô tô xăng dầu, súng ống đạn dượng, đúc Tầu ổi Tầu quần xanh chéo Tô châu cá ca la thầu bình tông đựng diệu !! đời nài đéo ai cho không ai cái gì ?

 Ta muốn cãi xóa rằng hồi đó 2 quần đảo đó thuộc nước Miền Nam, chứ đéo phải của ta, nhưng Tàu có thể dùng chính lí đó để bổ ta , rằng Hoàng sa chúng cướp đc của nước Miền Nam, liên quan đéo gì đến chúng mài ?  thế thì cũng dở, phải không các anh các chị ?


 Nói tóm lại là các anh chị xuống đường biểu tình hò hét khản mẹ cả giọng rằng HS TS he he bi nong tu Việt nam thì cũng nghía qua qua 1 tý, theo tôi thì kệ con mẹ cho bọn lãnh đạo lo, bầu chúng nó lên để chúng lo, hét làm đéo gì cho khản giọng . Mấy nước đang tranh nhau kia nó có mất sức hò hét như ta đéo đâu ?

Dân giờ đói hơn, lạm phát rồi giảm phát, thất nghiệp khắp nơi, các anh chị đòi cái gì thiết thực như cơm áo gạo tiền  đi, đòi làm đéo gì mấy cái đảo đá tít ngoài biển ?

 Mà thân nhược tiểu nghèo hèn không anh em không bè bạn thì đòi được cái đầu buồi, các anh chị ạ !!!
Nguồn

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

TẤN LỢN

(Thêm một bài của tên Phẹt liệt  nữa, rất hay, hớ hớ )



( hình chỉ có tính minh họa, nhưng không nhất thiết khác với sự thật)

Tấn Lợn là em anh. Anh em đồng hương thôi. Anh gọi xách mé là Tấn Lợn, chứ tử tế phải gọi Trọng Tấn. Mẹ, tên nghe nặng nề như mông nó vậy. Còn tại sao có xú danh Tấn Lợn? Anh biết đéo đâu. Chỉ biết, cả xứ Thanh gọi nó thế. Nhẽ mặt mũi nó hơi giống nhợn chăng?. Nói thế, thật là áy náy cho con lợn quá, hã hã.

Hôm nay mưa gió, vô tình trông thấy nó lướt ngang nhà. Anh em kéo nhau cafe chém tí gió cho mưa mau tạnh. Anh ghi ra đây.


Phot_Phet: Đi đâu mà mặt dại như dái lên cơn thế?


Tấn Lợn: Ôi anh. Em lên Bộ gửi cái đơn xin giảm tội.


Phot_Phet: Mày tội tình đéo gì? Mà bộ nào?


Tấn Lợn: Ơ, anh không biết gì thật à? Em tội to lắm, tội thiếu ý thức chính trị. Bộ Văn - Thể - Du đấy anh.


Phot_Phet: Tao chả biết đéo gì cả.


Tấn Lợn: Thì chuyện em mới con Anh Thơ sang Lào hát hôm 17 tháng 7 đấy, dịp kỷ niệm nhiều năm quan hệ hữu nghị anh em Việt - Lào. Em đi thay cho thày Thọ "xúc than" bị ngã què tay. Chương trình em với Anh Thơ chỉ hát đêm ấy thôi nhưng người ta lại bắt bọn em hát đêm sau nữa. Trong khi đêm đó em phải hát theo hợp đồng cho công an Ninh Bình. Em chả hiểu ý thức chính trị là đéo gì cả. Nhưng với nghệ sĩ bọn em, ý thức chính trị là sự chuyên nghiệp và uy tín trong hợp đồng chạy sô. Thế là em với con Anh Thơ vút về, hát cho Ninh Bình. Và hậu quả là như này.


Phot_Phet: ???


Tấn Lợn: Nghĩ thương con Anh Thơ anh ạ. Hát ở Ninh Bình xong, lại hộc tộc về Hà Nội trong đêm tranh thủ cho con bú. Mới đẻ mà. Mẹ thì khản giọng để gào, con thì khản giọng hát đòi sữa. Cứ đà này em bé nhà nó không cần phải luyện thanh, nhớn lên có khi còn kinh hơn mẹ.


Phot_Phet: Mày áy náy cho đồng hương ghê nhỉ. Nhưng sao lại đến cơ sự này?


Tấn Lợn: Chương trình biểu diễn của bọn em phải lên lịch trước hàng tháng, gần như là tuyệt đối chính xác luôn. Chỉ thay đổi khi giời sập. Ở bên Lào, chương trình bọn em chỉ hát đúng duy nhất hôm 17 thôi. Thế bọn em mới nhận lời rồi còn kịp về Việt nam hát cho ngày 18. Nhưng sau hôm đó người ta lại bắt ở lại hát tiếp. Mà anh biết, đâu phải hát trong chương trình chính thức. Chỉ là hát giao lưu phục vụ các cụ bụng to ta và vài bụng to Lào ở sứ quán Việt nam bên đó thôi. Đó đơn thuần là một tiệc giao lưu có văn nghệ. Chấm hết.


Phot_Phet: Thế nên chúng mày quyết định về?


Tấn Lợn: Vầng. Thứ nhất là nó không có trong chương trình mà bọn em được thông báo và có nghĩa vụ thực hiện. Thứ hai nó là một tiệc văn nghệ giao lưu diện hẹp, không hơn. Bọn em dại cái là biết có nhiều bụng to ở đó mà vẫn lặng lẽ bay về.


Phot_Phet: Chúng mày làm thế khác đéo gì tát vào mặt các cụ.


Tấn Lợn: Thì thế. Họ nổi giận. Rồi nâng quan điểm. Rồi chỉ đạo này kia. Khốn khổ anh ạ. Họ quy kết bọn em thiếu ý thức chính trị, làm mất hình ảnh, danh dự quốc gia. Rồi họ đề nghị cấm giảng dạy, cấm hát. Nói chung là... cấm tiệt.


Phot_Phet: Kể ra nghệ sĩ chúng mày cũng tội nhỉ. Là tội tình ấy. Chứ tao thấy chúng mày có tội đéo gì đâu.


Tấn Lợn: Bọn em biết chứ, nhưng cứ nhận mẹ nó đi anh ạ. Rồi ỉ ôi khóc lóc kêu than ra chiều thành khẩn để nhận lấy cái khoan hồng, rộng lượng còn hành nghề. Chứ cấm tiệt bọn em chết đói, thân bại mồm liệt chứ chả đùa đâu.


Phot_Phet: Sợ buồi gì. Đi làm xe ôm như anh cho phẻ.


Tấn Lợn: Anh cứ khôi hài. Bọn em ngoài hát ra thì chả biết làm gì cả.


Phot_Phet: Mày thiếu khí chất và lười bỏ mẹ. Tiền nhân văn nghệ như mày khi xưa buông bút, rời mích còn đi câu cá trộm, đánh bả chó bỏ mẹ đi nữa là.


Tấn Lợn: Em hậu sinh nên không có cái dũng khí ấy. Anh thương em thì tư vấn để em gõ cửa các nơi. Chứ ngồi đây luận anh hùng thành bại, chán lắm.


Phot_Phet: Mày yên tâm đi, rung dọa tí thôi. Chứ như mày với con Anh Thơ, diện con hát cung đình, cấm là cấm thế đéo nào được.


Tấn Lợn: Anh cứ khéo động viên. Họ làm căng lắm anh ạ. Từ các cụ bụng to cao cao, cho đến bọn cào cào dưới Bộ.


Phot_Phet: Tao đéo phải bụng to cao cao, càng không phải cào cào dưới bộ nhưng chắc chắn với mày rằng, đéo sao đâu. Vấn đề là như mày nói ở trên í, úp sọt gì thì cứ chui vào. Xong rùi đi năn nỉ ỉ ôi. Chường mặt ra công chúng một tí nữa, nhận sai và xin lỗi. Thế là xong.


Tấn Lợn: Thì em cũng đang làm rồi đấy thôi. Mà anh nói cứ dễ như ăn kẹo í nhở.


Phot_Phet: Thì chả thế.


Tấn Lợn: Anh ngây thơ bỏ mẹ. Anh có thấy thằng nào đi đâm đơn kêu xin mà bốn túi căng phồng như em không?


Phot_Phet: Mày nhiều đơn thế cơ à. Hay chân ngắn, mông to nên nó nổi.


Tấn Lợn: Anh chả biết gì cả. Phong bì đấy.


Phot_Phet: Để làm đéo gì?


Tấn Lợn: Ơ hay anh. Tai nạn của bọn em lại là cơ hội của người khác mà.


Phot_Phet: Bọn văn nghệ chúng mày mà dã man thế cơ à?


Tấn Lợn: Chẳng còn là chuyện văn nghệ đâu anh. Mà là chuyện " ý thức chính trị", há há há...


Phot_Phet: Mày cười còn hay hơn hát. Trông mặt lợn thế mà tinh ranh, hiểu đời hơn anh mày nghĩ.


Tấn Lợn: Loại phọt phẹt như anh, ngu cứ gọi là nhất Thanh hóa. Thôi em té nhá. Rảnh anh em gặp nhau làm tí karaoke cho vui.


Phot_Phet: Ờ, món đấy tao thích. Mày hát cách mạng và cúng cụ, tao sến và đương đại, okey?


Tấn Lợn: Anh muốn hát đéo gì thì hát, đừng có dẫn em ún theo là được. Mất "ý thức chính trị" bỏ mẹ.


Phot_Phet: Đèo mẹ, cút mẹ mày đi. Thế thì bố dí buồi vào. Bố đi chăn vện cho phẻ. Nhóe!

Nguồn